12 Bà Mụ
Đăng nhập

Để đăng nhập vào hệ thống, bạn phải có tài khoản thành viên đã đăng ký. Việc đăng ký chỉ tốn mất của bạn một chút thời gian nhưng bù lại bạn có thể sử dụng đầy đủ công cụ và chức năng trong hệ thống dành cho thành viên. Quản trị viên có thể thay đổi quyền hạn của những thành viên đã đăng ký. Trước khi tiến hành đăng ký, hãy chắc chắn rằng bạn đã biết rõ về những điều khoản của chúng tôi và các chính sách có liên quan khác. Bạn cũng phải chắc chắn rằng đã đọc kỹ nội quy riêng của từng chuyên mục trong diễn đàn.

12 Bà Mụ

♣ 12 Bà Mụ ♣
 
Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
» co ba co don ne
Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeThu Mar 04, 2010 5:35 pm by BoKoNan

» ANDREE RAP NO.1
Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeFri Feb 19, 2010 10:20 am by NOT

» nam moi ! bac 2 gop vai y kien ! va` de^` an dua ra de cai thien nhom them tot !
Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeThu Feb 18, 2010 1:19 pm by NOT

» tan xuan chuc tet co BA !
Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeThu Feb 11, 2010 12:51 pm by NOT

» bigbang virus ( :) )
Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeTue Feb 09, 2010 2:07 pm by NOT

» cute of bigbang
Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeTue Feb 09, 2010 2:01 pm by NOT

» gd cute ( bigbang)
Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeTue Feb 09, 2010 1:55 pm by NOT

» lokk at me ( tae yang )
Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeTue Feb 09, 2010 1:52 pm by NOT

» la la la ( bigbang)
Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeTue Feb 09, 2010 1:50 pm by NOT

» lies ( bigbang)
Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeTue Feb 09, 2010 1:49 pm by NOT

Top posters
BoKoNan
Trở thành ma cà rồng I_vote_lcapTrở thành ma cà rồng I_voting_barTrở thành ma cà rồng I_vote_rcap 
NOT
Trở thành ma cà rồng I_vote_lcapTrở thành ma cà rồng I_voting_barTrở thành ma cà rồng I_vote_rcap 
Haruki-san
Trở thành ma cà rồng I_vote_lcapTrở thành ma cà rồng I_voting_barTrở thành ma cà rồng I_vote_rcap 
onelove090
Trở thành ma cà rồng I_vote_lcapTrở thành ma cà rồng I_voting_barTrở thành ma cà rồng I_vote_rcap 
tinh_mgv
Trở thành ma cà rồng I_vote_lcapTrở thành ma cà rồng I_voting_barTrở thành ma cà rồng I_vote_rcap 
b1g_s1n
Trở thành ma cà rồng I_vote_lcapTrở thành ma cà rồng I_voting_barTrở thành ma cà rồng I_vote_rcap 
sonimax
Trở thành ma cà rồng I_vote_lcapTrở thành ma cà rồng I_voting_barTrở thành ma cà rồng I_vote_rcap 
yukikim15
Trở thành ma cà rồng I_vote_lcapTrở thành ma cà rồng I_voting_barTrở thành ma cà rồng I_vote_rcap 

Share
 

 Trở thành ma cà rồng

Go down 
Tác giảThông điệp
BoKoNan
Goldie
BoKoNan

Tổng số bài gửi : 353
Birthday : 22/04/1996
Zodiac : Taurus
Chinese zodiac : Rat
Join date : 12/12/2009
Thanks : 1
Đến từ : Oblivion

Trở thành ma cà rồng Empty
Bài gửiTiêu đề: Trở thành ma cà rồng   Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeSun Dec 13, 2009 2:05 pm

CHƯƠNG 1

Ta đi thôi, Andrew. - Emily bảo cậu em. - Chị còn cả núi bài tập ở nhà.
- Đợi tí đã. - Andrew thì thầm. - Tí nữa thôi.
Cậu nhìn quanh công viên Shadyside. Trời gần như đã tối đen. Hai chị em
chỉ cần ở lại đây thêm vài phút. Ở lại cho đến khi trời hoàn toàn tối.
Đấy là lúc tất cả bà con họ hàng nhà chúng sẽ kéo ra. Mọi người ai cũng
biết điều đấy. Emily gạt mấy sợi tóc đỏ lượn sóng của mình ra khỏi mặt.
- Không có tí nào hết, - chị nói. - Đi ngay đi!

Andrew chẳng thể chịu nổi mỗi khi Emily lên giọng chỉ huy. Chị mười hai
tuổi rưỡi, lớn hơn cậu một tuổi. Như thế liệu chị có khôn hơn không? Có
quyền trở thành Emily - Quái vật mình sư tử ; đầu cánh chim ưng? Với
biệt danh là Biết Tuốt hay không?
Đây là những gì thực sự khiến Andrew suýt chết cười, Emily nghĩ chị ấy
thật hoàn hảo! Chị nghĩ mình giỏi môn bóng chày. Rất kênh kiệu, chị
nghĩ mình có hàng nghìn đứa bạn. Thêm vào đó, chị luôn khoe khoang về
khiếu thẩm mỹ áo quần của mình. Xét về phương diện cá nhân, Andrew nghĩ
trông chị như một đứa dở hơi cứ chạy ***g lên khắp trường với cái váy
nhàu nát và chuỗi hạt ngọc trai giả. Nhưng đây mới là điều khôi hài
nhất: Emily nghĩ mình là người đẹp tuyệt trần.
Andrew biết mình không đẹp trai. Cậu gầy nhom. Tóc có màu pha giữa nâu
và đỏ. Mắt cậu màu nâu sạm, trên má thì có hàng triệu nốt tàn nhang.
Nhưng có hề gì cơ chứ? Chẳng quan trọng. Chí ít thì mũi cậu cũng không
hếch ngược lên trơì như mũi Emily.
- Chị thật là ngốc, - Emily càu nhàu. - Tại sao chị lại đi nghe lời em
xúi không đi xe buýt từ trường. Đoạn đường chỉ mất có mười lăm phút.
Nếu chị đi xe buýt, bây giờ chị đã về đến nhà và đã làm xong một nửa
bài tập rồi.
- Suỵt !
Andrew ra hiệu. Làm sao mà cậu có thể nghe được những bước chân đang đến bởi những tiếng càu nhàu không ngớt của Emily.
- Ta đi thôi! - Emily giục: - Đi thôi, Android!
Andrew nhăn mặt. Emily nghĩ mình thật thông minh khi gọi em là
"Android". Thằng bé phải từ bỏ ý định bây giờ. Nó sẽ nghĩ sang thứ
khác, quan trọng hơn. Nó bắt đầu đi. Chân nó giẫm lên lớp lá trên con
đường bao quanh cái ao.
- Bây giờ chính là lúc chúng thức giấc.
Andrew bảo chị. Emily rên rỉ :
- Chúng là ai?
- Sinh vật của đêm tối.
Andrew đáp. Cậu cố nói với vẻ bí hiểm. Có lẽ điều đó sẽ làm chị cậu dừng chân.
- Em đang nói về cái gì vậy? - Emily vẫn bước đều. - Về loài cú à?
- Không phải cú đâu! - Andrew đáp. - Những cái xác chưa chết. Ma cà
rồng ấy mà. Chị biết không, khi bóng tối của ngày thứ hai ập đến thì
chúng...
- Andrew! - Emily hét lên. - Im đi! Chị không muốn nghe những gì chất chứa trong cái đầu bệnh hoạn của em.
- Nhưng chuyện này có thực, - Andrew quả quyết.
- Những gì liên quan đến ma cà rồng đều hoàn toàn bịa đặt!
Emily cáu kỉnh nói :
- Chúng không tồn tại! - Cô bé lắc đầu. - Chị đã bảo em rồi - em sẽ già
thêm nữa nếu cứ đi tin vào mấy cái loài ma quỷ quái đản do tưởng tượng
ra ấy.
- Ma cà rồng thì chẳng phải do tưởng tượng đâu, - Andrew cãi. - Ma cà
rồng đã cắn nhiều người, vào ngay cổ, thật đấy. - Cậu rút một cuốn sách
ra khỏi áo jacket. - Trong sách này, người ta nói như vậy đấy.
Emily giằng quyển sách và đọc được nhan đề "Những bí mật của ma cà rồng". Cô kêu lớn :
- Chị chẳng thể nào tin được em lại giao du với hạng người đọc cái đồ rác rưởi này!
- Nó không phải là đồ rác rưởi đâu. - Andrew phản đối.
- Đúng là rác rưởi đấy. - Emily nói. - Chị luôn đọc những cuốn sách
hay, loại sách đã được cô Parma lặp thư mục ở trong thư viện.
Emily luôn khoe khoang về những cuốn sách mình đã đọc. Đúng, chúng là
những tác phẩm nổi tiếng. Andrew phải thừa nhận điều đó. Nhưng chúng
dày như một cuốn từ điển. Và độ dày của cuốn sách thì đôi khi chưa nói
lên được phẩm chất của sách. Cứ như là cái cơ thể ục ịch, nặng hơn cậu
đến mười cân của chị ấy.
- Chị không nhớ là đã thấy "Những bí mật của ma cà rồng" trong thư mục
của cô Parma hay không. - Emily nói tiếp. - Hoặc đây là cuốn em đã đọc
tuần trước.
- Chị muốn nói "Xác ướp cử động" ư? - Andrew hỏi. - Cuốn ấy chẳng liên quan gì đến cuốn này đâu.
Emily đưa trả Andrew cuốn "Những bí mật của ma cà rồng".
- Thế em bới đâu ra cái đồ này vậy?
- T.J cho em mượn. - Andrew đáp.
- Hèn chi! - Emily mở tròn xoe mắt. - T.J là người duy nhất trên thế gian này trông bí hiểm hơn em.
- Nó không phải thế đâu! - Andrew cãi.
Emily cười ngặt nghẽo :
- Ồ, đúng là hai kẻ bí hiểm bênh nhau. Cả em lẫn T.J thì luôn trò
chuyện về ma quỷ. Chị chẳng ngạc nhiên gì khi chúng mày không có một
đứa bạn nào khác. - Emily bước đi thật nhanh.
Andrew bước theo. Cậu và T.J trò chuyện về lũ ma quỷ thì có gì là sai
trái cơ chứ? Kể cả việc đọc những cuốn sách viết về bọn quỷ ấy nữa?
Những cuốn sách rất hay. Thực sự hay. Emily đã không biết mình đang bỏ
phí đi một kho tàng kiến thức diệu kỳ.
- Đi nhanh lên, Andrew.

Emily giục. Nhưng Andrew vẫn cứ cố tình bước chậm phía sau. Cậu kéo lê
bước chân kêu sồn sột. Nếu cậu có đủ thời gian để nán lại thì hai chị
em sẽ thấy ma cà rồng. Cậu tin rằng hai chị em sẽ gặp. Emily đang tiến
về phía đại lộ Phân Ly. Cô đang sải chân bước nhanh. Chúng không gặp
con ma cà rồng nào trên đại lộ Phân Ly bởi lẽ nơi ấy đèn đường sáng
quá. Đại lộ không đủ độ tối cần thiết để các loài quái vật của bóng đêm
hoạt động.
- Đợi em với, chị Emily. Ối, chân em bị sái khớp rồi.
Andrew ngồi bệt xuống đất, tựa lưng vào thân cây sồi già to lớn và nắn
nắn quanh mắt cá chân. Thỉnh thoảng cậu khẽ rên lên cố để làm chị mình
tin cái chân bị sái.
- Chị chẳng phải là đồ ngốc để lại bị lừa với kiểu chân bị sái ấy đâu.
- Emily cứ đi tiếp. - Em có còn nhớ là tuần trước em đã lừa chị như thế
chưa?
Andrew thở dài. Cậu đi vài bước rồi đứng lại. Có vật gì màu đen mờ ảo
đang bò nhanh theo sau Emily. Andrew nhìn nó nhảy vọt từ thân cây này
đến thân cây khác.
- Emily, dừng lại đi! - Cậu gọi bằng giọng kinh hoàng. - Có cái gì đang bám theo chị đấy!
Emily hơi liếc nhìn lại:
- Chị chẳng dễ bị lừa bởi những trò bịa đặt ngốc nghếch của em đâu.
Andrew nhìn qua cụm cây, cậu thấy cái bóng ấy.
Một cái bóng trùm tấm áo choàng dài, quét đất.
Cái bóng đen lần tới từ phía sau thân cây sồi già, từng bước, từng bước nó đến gần hơn.
- Nó kìa! - Andrew hét lên. - Sau lưng chị đấy !
- Chà, đừng có mà vớ vẩn. - Emily đứng khuỳnh tay chống nạnh.
Cái bóng lặng lẽ tiến sát Emily.
Nó sắp chồm vào chị.
- Emily, em không đùa đâu. - Giọng Andrew run lên. - Chạy đi!
Emily lắc đầu tỏ vẻ coi thường.
Cái bóng đưa hai bàn tay đen ngòm lên.
- Emily! Chạy đi! - Andrew hét giục.
Nhưng đã quá muộn.
Andrew trợn ngược mắt trong nỗi kinh hoàng khi thấy mấy ngón tay dài ngoằng kia chộp cổ Emily.

Emily hét lên. Tiếng thét của cô làm rung chuyển cả bầu trời đêm tháng
mười một. Cô vùng vẫy để thoát ra khỏi bàn tay của cái bóng den ngòm.
- Ma cà rồng ! - Cô gào lên. - Cứu chị với, Andrew!
Andrew đứng im như trời trồng. Cậu nhìn cái bóng khoác áo choàng. Những chiếc nanh dài của nó đang rỏ nước bọt ròng ròng.
- Andrew, hãy làm gì di chứ !
Emily thất thanh giục.
- Chị gào y nhu một cái thùng rỗng.
Quái vật của đêm tối nói. Nó buông Emily ra và đưa bàn tay đeo găng đen nhổ mấy cái nanh. Andrew lăn ra cười.
- Ôi, một người! - Cậu nói. - Một người đáng nể, T.J !
Emily vuốt lại mái tóc. Cô chỉnh lại chuỗi hạt cho ngay ngắn.
- Bọn mày là đồ bọ non. - Cô mắng. - Bọn mày thật đáng xấu hổ, đùa như
là trẻ con lên hai ấy! - Cô bé quay lưng bỏ đi về phía cửa ra vào của
công viên.
- Ôi! Chiến hữu! - Andrew lại lên tiếng trong lúc nhìn chị mình vượt
qua sân bóng chày trong cơn giận dữ. - Giá tớ quay được cảnh này lên
phim nhỉ ?
T.J nhặt chiếc túi giấu sau một thân cây. Nó mở tấm choàng, cởi ra đút vào túi. Nó để mấy cái nanh vào hộp đựng bút.

Andrew rất ngưỡng mộ T.J . Khi cậu ta nghĩ ra trò đùa gì, thì nó phải
làm cho bằng được. T.J không cao lắm. Ðúng ra là nó thấp và xương xẩu.
Nó chải ngược tóc ra sau theo kiểu anh nó và luôn làm ra vẻ mình đúng
là một con ma cà rồng.
Andrew phục T.J còn vì lý do nữa. Nó chỉ yêu thích ma cà rồng. Andrew
thì thích đủ loại ma quỷ. Nào là ma sói, ma xác ướp, ma cà rồng, quỷ
đầm lầy ... Nhưng T.J chỉ mê mỗi ma cà rồng. Nó hiểu tường tận về
chúng. Nó là một chuyên gia trong lĩnh vực này.
- Doạ Emily theo kiểu này khoái hơn doạ bằng mặt nạ KinhKong. - T.J nói. - Lần này thì ta thành công hơn lần trước.

Andrew hồi tưởng câu chuyện rồi phá lên cười. Cậu đã gặp rắc rối bởi vụ
đó. Một vụ cực kỳ rắc rối. Nhưng nó thật đáng giá. Emily xứng đáng được
nhận một vụ như thế. Chị cứ trêu mãi về một trong những cuốn sách viết
về lũ quỷ của cậu, cuốn "Vết bùn kỳ lạ từ sao Hoả." Rồi một tối nọ, cậu
và T.J lập kế để Emily chứng kiến một số giọt bùn kỳ lạ đó. Andrew cười
khùng khục khi nhớ lại bộ dạng sững sờ của cô chị khi thấy những giọt
bùn nhão ngoét xanh lè rơi xuống trước mặt mình. Cậu khẳng định, lúc ấy
chị mình hoàn toàn tin những giọt bùn đó rơi từ sao Hoả xuống. Sáng hôm
sau, Andrew choàng tỉnh. Có ai đó đang gào gọi tên cậu. Cậu ngồi dậy
trên giường.
- Gì vậy? - Cậu gắt.
- Dậy di! - Emily hét từ ngưỡng cửa phòng cậu. - Dậy ngay!
Buông một tiếng rên dài, Andrew lại gieo mình xuống giường. Cậu chui
sâu vào trong chăn. Cậu nhắm mắt lại. Rõ ràng Emily không tha thứ cho
cậu về trò đùa ma cà rồng.
- Tắt cái đồng hồ báo thức đần độn kia ngay! - Emily quát.
Ðồng hồ báo thức? Ôi! Cái tiếng reng, reng, reng, reng Andrew nghe
trong mơ ấy lại là tiếng đồng hồ. Cậu cứ nghĩ đấy là tiếng ma cà rồng
đang gõ cửa phòng cậu. Andrew ngồi dậy mở cửa sổ. Giấc mơ quái quỷ
thật. Một con ma cà rồng cứ reng, reng, reng mãi.
Vẫn còn ngái ngủ, Andrew đưa tay ra khỏi chăn, về phía đồng hồ. Lúc
chạm đến nó, cậu nhấn nút tắt chuông đánh thức. Tiếng reng reng chấm
dứt.
- Sáng nay chúng ta phải đón chiếc xe buýt đầu tiên đấy Andrew. - Emily
giục. - Nếu em không xuống dưới nhà trong vòng năm phút nữa thì chị sẽ
đi trước. Chị không chịu trách nhiệm với lời mẹ dặn đâu.

Andrew nghe bước chân chị mình nện rầm rầm khi xuống cầu thang. Nếu
Emily đi một mình thì mẹ sẽ không hài lòng. Trường trung học Shadyside
cách nhà khá xa, nhưng lại gần phố Fear. Và nó cũng rất gần nghĩa trang
phố Fear. Nhiều chuyện kinh khủng thường xuyên xảy ra ở đó. Lúc nào
cũng thế, nếu bạn không tin những câu chuyện thì...
Mẹ của Andrew luôn khẳng định với cậu là mấy con ma ấy chỉ ở trong
truyện thôi. Chúng không có thực nhưng mẹ vẫn muốn Andrew và Emily cùng
đi đến trường với nhau. Buông một tiếng than nữa, Andrew cố mở mắt ra.
Cậu muốn ngủ thêm tí nữa. Thậm chí cậu còn muốn ngủ hết cả buổi sáng.
Cậu nghĩ giá mà hôm qua mình đừng thức đọc sách quá khuya. Cậu ước giá
mà mình lại tiếp tục vùi đầu vào cái gối mềm mại kia. Rồi mắt cậu nhắm
lại...

Cậu ngẩng đầu lên, hết mấy phút rồi nhỉ? Chị Emily sẽ quay lên lại thét
gọi cậu ngay thôi mà. Ôi ! Cùi tay cậu **ng vào gáy quyển sách. Cuốn
sách mà cậu đã đọc đến quá nửa đêm hôm qua, "Dạo chơi với đàn ma sói".
Chà ! Một cuốn sách mới thú vị làm sao. Bây giờ, Andrew đã hoàn toàn
tỉnh táo. Cậu nhớ lại chỗ mình đã dừng trong sách. Ðấy là lúc Jason,
nhân vật của cuốn sách, sắp gia nhập vào bầy ma sói. Andrew đọc gần hết
quyển sách chỉ còn mấy trang cuối. Hẳn cậu sẽ chết mất nếu chưa đọc hết
để biết chuyện gì xảy ra. Cậu nhìn đồng hồ. Cậu có thể rửa mặt, đánh
răng một nhoáng là xong ngay thôi. Andrew ngồi trên giường. Mắt cậu dán
vào quyển sách, Jason đang gặp nguy khốn. Bây giờ nó đã biến thành ma
sói. Nhưng con ma sói đầu đàn lại không muốn cho cậu gia nhập đàn.
Jason và ma sói đầu đàn sắp sửa kịch chiến tay đôi. Một trận sóng mái.
Chỉ có ma sói mới có thể ghết ma sói. Jason khó có thể sống sót. Tim
Andrew nện thình thình khi ma sói đầu đàn cất tiếng hú, xoè vuốt, xù
lông lao tới cấu vào cổ Jason. Cậu co rúm người lại, nín thở, tim như
ngừng đập vì quá lo cho Jason.

Andrew rời mắt khỏi cuốn sách để thở - một bàn tay từ phía sau tóm chặt cổ cậu!
Andrew cố thét lên. Nhưng không có âm thanh nào vọng ra cả.
Một giọng nói cất lên từ phía sau :
- Trong vòng mười phút nữa phải xuống ngay!
Đấy là giọng Emily.
Emily buông cổ Andrew ra. Rồi cô vòng tay qua chộp quyển sách.
- Này !
Andrew gào lớn. Cậu nhảy lên. Nhưng cậu đã quá muộn. Emily mang cuốn sách chạy ra khỏi phòng. Andrew đuổi theo:
- Trả nó lại đây!
Cậu hét. Emily chạy nhanh xuống cầu thang . Lúc đã xuống tầng dưới, cô quay lại :
- Nếu mười phút nữa em không xuống... - Emily bảo - ... thì cuốn sách này sẽ đi tong vào sọt rác.
Andrew thở dài. Cậu biết mình đã bị đánh bại. Cậu tiu nghỉu quay lại
phòng. Cậu mặc áo sơ mi và quần jean. Có lẽ cô Parma có một cuốn "Dạo
chơi với đàn ma sói" ở thư viện trường. Nhưng rất có thể cô ấy không
có. Andrew phải tìm đọc cho bằng được cái đoạn kết viết về Jason. Chắc
cậu phải hỏi xin Emily lại cuốn sách. Chị ấy rất có thể bắt cậu quỳ gối
van xin. Andrew mặc xong đồ nhưng chưa đi giày. Cậu đưa tay quờ dưới
gầm giường. Cậu nghĩ đôi giày hẳn ở dưới ấy. Ngón tay cậu chạm phải vật
gì. Một vật lạnh như đá chứ không phải là đôi giày, hoàn toàn không
phải. Andrew cầm cái vật lạnh ấy kéo ra khỏi giường. Cậu thấy đấy là
một quyển sách.


Được sửa bởi ▲ Akashi ▲ ngày Tue Dec 15, 2009 7:29 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://12bamu.forum-viet.net
BoKoNan
Goldie
BoKoNan

Tổng số bài gửi : 353
Birthday : 22/04/1996
Zodiac : Taurus
Chinese zodiac : Rat
Join date : 12/12/2009
Thanks : 1
Đến từ : Oblivion

Trở thành ma cà rồng Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Trở thành ma cà rồng   Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeSun Dec 13, 2009 2:06 pm

CHƯƠNG 2

Một quyển sách màu đen đã cũ. Nhưng trông nó có vẻ rất quyến rũ. Bởi lẽ
nó lạnh lắm. Hơi lạnh từ nó làm buốt cả tay cậu.Cuốn sách không có nhan
đề. Andrew rà tay trên lớp bìa da màu đen mềm mại. Tại sao cuốn sách
này lại có cảm giác giống như một món ăn tráng miệng ướp lạnh. - Cậu tự
hỏi. - Và bằng cách nào mà nó lại chui xuống giường ta nhỉ?
Cậu mở quyển sách, mấy trang giấy trắng như có đôi mắt vô hình chằm
chằm nhìn cậu. Andrew lật hết trang này sang trang kia. Trang nào cũng
trắng xoá.
- Andrew! Bà Griffin gọi với lên từ phía dưới cầu thang. - Con đang làm gì mà lâu vậy? Chị Emily đang sốt ruột vì đợi con kìa!
- Con xuống ngay đây ! - Andrew đáp.
Cậu quẳng cuốn sách lên giường. Cậu đi quanh tìm đôi giày. Khi tìm ra,
cậu xỏ chân vào. Có lẽ cậu nên mang cuốn sách bìa đen đến trường cho
T.J xem.
Nhưng khoan đã. Ai đã đút cuốn sách xuống dưới giường mình nhỉ? Có phải
là T.J không? Chắc là T.J rồi. Đây là kiểu đùa rất giống kiểu của T.J.

Andrew đút vội mấy tờ giấy làm bài tập ở nhà vào cặp giấy rồi dúi vào
túi xách. Cậu định đưa tay cầm quyển sách bìa đen nhưng vội rụt tay
lại. Cậu chăm chú nhìn bìa sách. Lúc nãy cậu thấy nó màu đen và không
có chữ. Cậu chắc chắn về điều ấy. Nhưng bây giờ những con chữ ngoằn
nghèo bắt đầu xuất hiện. Những con chữ theo lối cổ , cứ tự xuất hiện
trên bìa sách. Andrew chỉ còn biết đứng nhìn và đợi cho đến khi dòng
chữ tự kết thúc. Và khi nó kết thúc. Cái nhan đề đã hiện rõ. Andrew cảm
thấy máu trong huyết quản muốn đông lại khi miệng cậu nhẩm đọc dòng
chữ: "Phương pháp trở thành ma cà rồng".

Chao ôi ! Diệu kỳ làm sao! Adnrew thầm nghĩ khi đưa tay giở quyển sách.
Có lẽ T.J đã giấu một cái "chip" của máy vi tính đằng sau bìa da. Hoặc
có lẽ dòng chữ ấy được viết bằng loại mực công nghệ cao không thể nhìn
thấy được. Cậu chẳng thể nào giải thích nổi. Nhưng... Ô kìa! Bây giờ
những dòng chữ bắt đầu xuất hiện trên trang thứ nhất. Các con chữ hiện
rõ:
Làm thế nào mà T.J có thể thực hiện được điều khủng khiếp như thế này?
Chà...à. và làm sao nó có thể giữ quyển sách lạnh được như thế? Liệu
T.J đã quấn nó trong lớp giấy bóng và để trong tủ lạnh? Nhưng mà làm
sao cuốn sách lại cứ lạnh lâu như thế?

Andrew lật sang trang sau. Những dòng chữ cũng bắt đầu xuất hiện.

"...Bạn muốn ngủ suốt ngày chứ? Vậy thì vào lúc hoàng hôn hãy biến
thành một con sói. Hay một con chuột. Hay một con mèo đỏ. Hay có lẽ là
một chú dơi.

Bạn thích bay lắm sao? Để xuyên qua cửa? Để xuyên qua bức tường dày?
Tất cả những lời nói trên có thật không? Chúng không thật. Tất cả bạn
phải làm là trở thành ma cà rồng.

Thế bạn làm điều ấy bằng cách nào? Cách duy nhất là để cho một con ma
cà rồng cắn. Và nơi thích hợp nhất để cắn là cổ bạn. Một khi bạn bị cắn
thì bạn đã là ma cà rồng tập sự..."

- Ôi chào! - Andrew thì thầm. Cuốn này còn hay hơn cả "Dạo chơi với đàn ma sói". Làm sao mà T.J có thể làm được điều này.
Nhưng ngộ nhỡ nó làm thì sao?
Còn nếu không phải nó? Andrew nuốt nước bọt đánh ực. Cậu không muốn
nghĩ về điều đó. Bởi vì nếu T.J không giấu cuốn sách trong phòng cậu
thì... ai giấu? Không phải Emily rồi. Chị không bao giờ nhgĩ đựoc những
trò như thế này. Cũng chẳng phải là ma. Vậy thì không có ai khác ngoài
T.J.
- Andrew đâu rồi?
Giọng mẹ vang lên từ bên ngoài hành lang. Nhanh như chớp, Andrew tuồn
cuốn sách đen xuống dưới gối. Cậu cúi người xuống nền nhà vờ tìm cái gì
đó ở dưới giường. Cậu không muốn mẹ phát hiện ra cuốn sách mình đang
đọc. Cậu không thích phải trả lời bất kỳ câu hỏi nào về cuốn sách đen
này.
- Cưng đâu rồi, con? - Mẹ cậu đứng trên ngưỡng cửa.
- Ô! Con chào mẹ ạ - Andrew nói. Cậu vẫn toài người trên sàn nhà để
tìm. Cậu phát hiện ra vật gì đó, không phải là lớp giấy bóng lạnh bọc
cuốn sách.
- Chị Emily đang cáu um lên vì con quá chậm. - Bà Griffin nói. - Có chuyện gì vậy?
- Không sao đâu mẹ. - Giọng Andrew hơi the thé. - Chẳng có gì cả đâu mẹ. Con không tìm thấy đôi giày, thế thôi.
Bà Griffin nhìn vào chân Andrew.
- Con đã đi giày rồi kia kìa. -Bà chỉ tay.
- Ôi, trời dất ! - Andrew nói. Cậu ló đầu ra khỏi gầm giường. - Con cứ
nghĩ là mình chưa tìm được. Chắc con đã mang vào rồi quên khuấy đi mất.
À...có lẽ con phải buộc dây lại.
Andrew luôn lúng túng khi không tìm ra cách để chống chế lỗi của mình. Thế là cậu bèn cúi xuống và buộc dây giày rồi đứng lên.
- Con chắc là mình khoẻ chứ? - Mẹ đưa tay vén mái tóc ra khỏi trán cậu.
- Hừ. Không bị sốt. Nhưng đầu con hơi ấm đấy. - Bà bước lùi lại. - Mặt
lại tái nữa cứ. Mẹ nghĩ con đang cố giấu điều gì đó.
- Không sao đâu mẹ. - Andrew nói. - Thật đấy.
Andrew không thể ở nhà. Hôm nay cậu không thể. Cậu phải đi đến trường
bằng bất cứ giá nào. Cậu phải tìm hiểu xem chuyện gì được viết trong
cuốn sách.
- Mẹ bảo chị Emily là nên đón chuyến xe buýt sau vậy. - Cậu đề nghị.
Cậu vượt qua mẹ để đi vào phòng vệ sinh. - Bảo với chị ấy là con sẽ
xuống trong vòng ba phút nữa.
- Mẹ sẽ gói bánh sẵn...- Bà Griffin nói. - để con ăn dọc đường.

Andrew khoá cưả buồng vệ sinh lại. Đấy là thói quen. Thói quen dùng để
tránh Emily, để giữ những ý tưởng riêng của cậu. Khi cậu đưa tay lấy
bàn chải đánh răng, cậu nghe tiếng bược chân giậm thình thịch bên ngoài
cửa phòng vệ sinh. Cậu mỉm cười.
- Nhanh lên !
Emily quát từ bên ngoài. Andrew nghe chị cố xoay nắm đấm cửa. Khoá rồi, chị ơi! Cậu nghĩ, chị chẳng thể vào được đâu!
- Andrew? - Chị quát. - Nếu trễ xe buýt thì chị sẽ cho một trận!
Vẫn giữ nụ cười, Andrew nắn ống kem đánh răng vào bàn chải. Cậu liếc
nhìn vào gương. Cậu rùng mình. Cái bàn chải tuột khỏi tay cậu. Nhìn mặt
cậu kia kìa ! Nó tái nhợt! Tái bệch như màu sữa ! Thảo nào mẹ lo lắng.
- Andrew! - Emily đấm vào cửa bằng cả hai tay. - Ra ngay đi.
Andrew không buồn trả lời. Cậu vẫn nhìn khuôn mặt mình. Da cậu có cùng
màu trắng như lớp gạch men lát trong buồng này. Cậu ghé sát lại nhìn
vào môi. Đôi môi đỏ của cậu. Cậu thấy một vệt máu dưới cằm. Cậu vạch cổ
áo ra xem. Máu ! Cậu đang chảy máu. Nhanh tay, cậu xé miếng giấy vệ
sinh, thấm ướt và đắp lên chỗ chảy máu. Cậu nhìn kỹ hơn. Cái vết ấy
trông không phải bị cắt. Nó giống như hai vết muỗi đốt. Như thể cậu bị
hai cái cặp đồ để nướng đâm phải. Hay là một con rắn đã cắn cậu hay..
một con gì khác.
Một con ma cà rồng? Tay Andrew run rẩy khi cậu sờ lên hai vết thương nhỏ.
Cậu rụt tay lại. Cậu nhìn mấy cái vết bí ẩn. Chúng có nghĩa là gì nhỉ?
- Ồ, không! - Andrew chết điếng cả người - Phải chăng mình đã là một ma cà rồng - tập sự?

Andrew nhìn vào gương, cậu mải nhìn mấy cái vết trên cổ thì cánh cửa bật mở.
- Ra rồi ! - Emily reo lên với vẻ đắc thắng. Chị đang giữ chặt nắm đấm cửa.
- Chị ... chị đã? - Andrew lắp bắp. Cậu đưa tay lên che cổ. - Bằng cái gì?
- Còn hỏi nữa à? - Emily quát. - Tìm được chìa khoá rồi!
- Ôi! - Andrew buông tiếng thở dài. - À, à, chị làm ơn ra ngoài một lát có được không?
- Được thôi, - Emily dịu dàng nói. Nhưng chị bước về phía Andrew đang
đứng. Trước lúc cậu kịp mở miệng nhờ chị xem hộ cái cổ thì chị đã nắm
được cổ áo cậu.
- Này! Thả ra! - Andrew gào lên. - Chị đang làm cái gì vậy?

Cậu biết rằng Emily chỉ muốn kéo cậu ra khỏi buồng vệ sinh. Chị lôi cậu ra hành lang.
- Đang phát ốm lên vì cứ ngày nào cũng đợi cậu đấy. - Emily hậm hực
nói. - Tôi đã phát ngấy lên bởi phải đón chuyến xe muộn do phải đi bộ
quanh ao.
- Tại.. là.. em ? - Andrew bắt đầu mở miệng.
- Tôi căm ghét cái chuyện cứ phải đến lớp trễ mỗi ngày. - Emily chì
chiết. - Tôi chẳng thích đến trường bởi cứ phải thấy cái mặt đần đần
của cậu đó.
Andrew lại van nài :
- Emily, hượm đã nào!
- Tôi chẳng còn đủ kiên nhẫn để đợi cậu cùng đến trường nữa.
Emily cứ kéo bừa cậu xuống cầu thang. Andrew nắm lấy lan can. Emily cố kéo. Andrew cứ bám chặt.
- Đợi tí đã ! - Cậu hét. - Em đã sẵn sàng rồi! Em phải mang túi đi học
chứ. Túi đã được sắp sẵn rồi. Em hứa. Chỉ ba mươi giây thôi rồi chúng
ta cùng đi.
Emily buông tay ra:
- Hai mươi giây thôi đó! - Chị quát theo.

Andrew lao vào phòng. Cậu chộp quyển sách đen dưới gối. Nó vẫn còn lạnh
như băng. Sao nó lạ thế nhỉ? Khi Andrew sắp đút cuốn sách vào túi, cậu
sững sờ. Dòng chữ trên bìa đâu cả rồi? Nó đã biến mất ! Nó hoàn toàn
biến mất! Ôi, nhà thông thái ơi! Cậu đã có nhiều câu hỏi để hỏi T.J.
Cậu hy vọng T.J sẽ làm sáng tỏ vài vấn đề. Andrew đặt cuốn sách vào túi
đi học, mặc áo khoác rồi lao ra khỏi phòng. Xuống đến cầu thang, cậu
chộp vội gói giấy nhỏ từ tay mẹ và không hề dừng bước. Cậu bám theo
Emiliy chạy ra đường. Bà Griffin vẫy tay tạm biệt trước cửa:
- Chúc các con một ngày tốt lành.

Andrew ngồi phịch xuống bên cạnh T.J trên chuyến xe buýt muộn. Cậu và
Emily suýt nưã bị trễ xe. Chúng phải chạy thật nhanh mới đuổi kịp.
- Có chuyện gì vậy?
T.J hỏi. Andrew hổn hển như sắp đứt hơi thở.
- Cái gì trong túi kia vậy?
T.J hỏi. Andrew đưa cho nó cái túi nhỏ.
- Bánh phết bơ nóng hổi! - T.J thốt lên. Mình ăn được chứ?
Vẫn còn thở hổn hển, Andrew gật đầu ra hiệu đồng ý.
- Cám ơn bạn! T.J cho tay vào túi. Ăn được vài miếng, nó liếc nhìn
Andrew. - Cậu biết là trông cậu không được khoẻ không? - Nó định sát
vào Andrew. - Mặt cậu có cái gì vậy?
Andrew nhăn nhó. Cậu đưa tay chùi má.
- Trông như thể cậu đánh phấn ấy. - T.J nói. Nó dịch vào sát hơn. - Còn... còn cả đôi môi nữa! Cậu dùng son hả?
Andrew ngồi co người trên ghế.
- Andrew, có chuyện gìvậy? - T.J hỏi. - Trông như thể cậu sắp trở thành...
Andrew nhắm mắt lại. Cậu đợi T.J nói ra chữ ma.
Giọng của T.J chuyển sang thì thào:
- Andrew, cậu sắp biến thành một tên hề đấy.
Andrew lắc đầu. Cuối cùng cậu cũng thở đều đặn trở lại:
- Mình không trở thành một tên hề đâu. - Andrew nói. Cậu liếc nhanh sang bạn. - Nhưng có lẽ mình sẽ biến thành một cái gì đó.
- Câu đang nói về cái gì vậy? - T.J hỏi. - À... cậu có ăn cái bánh cuối cùng này không?
Andrew lắc đầu. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ khi xe buýt leo lên chiếc cầu
vắt qua Suối Gió. Rồi cậu mở túi lấy cuốn sách đen ra đặt vào lòng T.J .
- Đây, - cậu nói. - Bây giờ hãy nói cho mình biết cuốn sách này nó thế nào?
T.J đút mẩu bánh cuối cùng vào miệng. Nó liếm liếm mấyngón tay rồi đưa ra cầm quyển sách.
- Nó lạnh quá. - T.J nói. Nó nhìn Andrew. - Cậu đã để nó trong tủ lạnh hay ở đâu vậy?
Andrew cau mày.
- Ý cậu là... không phải sách của cậu à?
T.J lắc đầu.
- Cậu không đút nó vào dưới giường của mình à?
- Tớ chưa từng trông thấy nó bao giờ. - T.J đưa trả quyển sách.
- Nhưng nếu nó không phải của cậu thì...- Andrew dừng lại. Tim cậu bắt
đầu nện thình thịch . Cậu cảm thấy bao tử cứ quặn cả lên. Nếu không
phải của T.J thì cuốn sách ấy của ai? Nó từ đâu đến nhỉ?
- Nó nằm dưới giường cậu à? - T.J hỏi.
Andrew gật đầu:
- Sáng nay mình tìm thấy nó, - cậu nói.

Rồi cậu kể cho T.J nghe mọi chuyện, từ việc phát hiện ra quyển sách,
dòng chữ kỳ lạ và cả chương sách về ma cà rồng - tập sự nữa.
Khi Andrew dứt lời, T.J lắc đầu.
- Bạn à, mình gần như tin cậu đấy. Cậu kể nghe thật quá.
- Nó có thật đấy T.J. -Andrew nói.
- Thôi nào. - T.J nói. - Tớ chẳng dễ bị lừa như Emily đâu.
- Chuyện còn nữa. - Andrew tiếp tục. - Khi đi vào buồng vệ sinh đánh
răng, mình nhìn vào gương, mình thấy mặt mình trắng như một tờ giấy.
Môi mình trông rất ... lạ kỳ. Mình còn thấy cả cái này nữa. Andrew từ
từ lật cổ áo mình ra. T.J nhìn thấy mấy vết đứt trên cổ Andrew.
- À ... ra thế. - Giọng nói của cậu ta không có vẻ đã tin tưởng hoàn toàn.
- Con gì đó đã cắn mình. - Andrew nói. - Con gì đó có nanh.

T.J đưa một ngón tay rà trên vết đứt. Rồi nó rụt tay lại.
- Ồ , quái quỷ thật! - Nó lẩm bẩm. - Nhưng tớ chẳng thể tin!
- Mình cũng không tin. - Giọng của Andrwe run run. - T.J! Cậu có nghĩ mình sẽ biến thành ma cà rồng không?

- Giá mà tớ được làm ma cà rồng - tập sự. - T.J thở dài khi xe buýt đến
đường Công Viên. - Để tớ nhìn lại vết đốt của cậu lần nữa nào !
Andrew nhìn quanh:
- Cẩn thận nhé , được không? - Cậu nói. - Mình không muốn bất kỳ một ai khác đòi xem. - Cậu lật cổ áo xuống.
- Trông nó thật lắm. - T.J thừa nhận.
Andrew rên rỉ :
- Cú cắn của ma cà rồng là lý do khiến mặt cậu tái nhợt. - T.J nói. -
Nhưng còn vết đỏ trên môi. - Nó cười. - Tất cả những gì cậu phải làm
bây giờ là đợi cho đến khi dấu răng kia biến mất, rồi cậu sẽ là một con
ma cà rồng chính hiệu.
Andrew lại rên rỉ :
- Cậu có thực sự tin là có một con ma cà rồng trong phòng cậu hay không? - T.J hỏi
- Mình không biết. - Andrew đáp. - Mình ...Mình mơ về một con ma cà
rồng. - Cậu nói và hồi tưởng mọi chuyện. - Có lúc mình đã nghĩ đấy chỉ
là một giấc mơ. Nhưng ..có lẽ không phải. Tại sao cuốn sách lại nằm ở
dưới giường mình cơ chứ?
- Chắc con ma cà rồng để nó lại cho cậu. - T.J nói có vẻ suy nghĩ. - Sau khi nó cắn cậu.

Andrew rùng mình bởi cách suy luận đó. Một con ma cà rồng trong phòng
mình! Trong bóng tối, nó đứng bên mình, cúi xuống, nhe nanh đớp vào gáy
mình. Gan ruột của Andrew quặn hết cả lên.
- Chuyện gì vậy? - T.J hỏi. - Cậu không vui sao?
- Không !- Andrew thốt lên. - Mình đang lo gần chết đây.
- Chết à! - T.J gần như hét lên. - Thế mà cũng nói! Làm sao chết được.
- Suỵt! - Andrew nhắc bạn.
- Cậu sẽ trở thành một trong những ma xác ướp! - T.J thì thầm.
- Nhưng mình không muốn làm ma xác ướp. - Andrew nói. - Mình muốn sống.
Như kiểu của mình bây giờ. - Cậu nhăn mặt. - Ý mình là cuộc sống giống
như trước lúc mình bị con ma ấy cắn.
- Này, Andrew. - T.J nói. - Nghĩ gì lạ vậy? Cậu sẽ được lang thang vĩnh
viễn. Vĩnh viễn! Cậu sẽ có thể bay. Rồi hằng đêm cậu cưỡi mây rong chơi
trên bầu trời.
- Chuyện ấy nghe hấp dẫn đấy. - Andrew thú nhận. - Nhưng ..
- Cậu có thể hớp hồn mọi người. - T.J cắt ngang lời bạn. - Cậu có thể mê hoặc họ với cái nhìn ma quỷ của mình.
T.J chỉ gật đầu. Bây giờ, T.J đang cơn hào hứng.
- Hãy nhớ lại lúc chị Emily lên giọng kẻ cả. Những gì cậu cần làm là
chỉ cần nhìn và ... hấp! Chị ấy sẽ bị hớp mất hồn. Chị ấy sẽ phải tuân
lệnh cậu.
Một nụ cười dè dặt hiện lên đôi môi đỏ hơn thường lệ của Andrew.
- Đúng đấy, sẽ có vài chuyện hay đấy. - Cậu thừa nhận khi xe buýt đỗ
lại phía trước trường Trung học Shadyside. - Nhưng mình sẽ làm gì một
khi bị đói, T.J?
T.J nhún vai.
- Cậu sẽ phải đi tìm mồi của mình. - nó nói. - Cậu phải... đi ra ngoài mà hút máu.
Andrew không cười khi T.J đùa ngốc như thế.
- Nếu bị biến thành ma cà rồng thì mình sẽ phải hút máu ư? - Cậu nói. - Ôi chao! Thử nghĩ xem, nó thật khủng khiếp đó, T.J!
Andrew và T.J xuống xe cùng với nhiều học sinh khác. Chúng bước lên vệ đường.
T.J dừng lại trước cổng trường.
- Dẫu sao cậu cũng đừng nên lo lắng về chuyện đó làm gì. - Nó nói. - Cậu không phải là ma cà rồng đâu.
- Mình không phải à?
Andrew như trút được gánh nặng ra khỏi người. T.J lắc đầu.
- Bởi cậu đang đứng trong ánh nắng.
- Nghĩa là thế nào?
- Ma cà rồng không thể nào sống dưới ánh nắng. - T.J bảo. - Nếu bị mặt trời chiếu phải thì ma cà rồng sẽ biến thành tro bụi.
Andrew nhìn T.J chạy đến tủ để quần áo của nó. Cậu hy vọng cậu sẽ không
biến thành ma cà rồng. Cậu mong những lời vừa nói của T.J là đúng. Nó
vẫn thường xuyên đúng. Bởi lẽ, T.J là một chuyên gia về ma cà rồng.

Nhưng, Andrew thầm hỏi. - Sao nó lại biết về ma cà rồng - tập sự cơ chứ?
Mình có thể ăn hết cả một con bò, Andrew nghĩ. Cậu đang đứng xếp hàng
đợi nhận khẩu phần ăn trưa. Cậu bê một đĩa mì ống trộn với thịt băm và
nước xốt màu đỏ. Cậu hỏi xin thêm tí nước xốt. Thông thường cậu không
khoái bữa ăn trưa ở trường lắm. Nhưng trưa nay, cậu thấy mọi thứ ngon
lắm! Cậu lấy một miếng bánh mì lớn gấp đôi, một hộp sữa và một lát bánh
sôcôla to tướng. Rồi cậu đi đến bàn ăn ngồi đối diện với T.J. T.J nhìn
khay thức ăn của bạn.
- Làm sao ăn hết được ngần ấy? - Nó hỏi. - Cậu định trở thành võ sĩ sumo hay sao?
Andrew nhún vai:
- Mình đói.
Cậu đáp. Cậu không muốn mất thời gian để tranh luận. Cậu cúi đầu vào
đĩa mì ống. Chà! Nước xốt tuyệt vời hơn mọi ngày! Cậu múc một thìa đầy
thịt băm cho vào miệng. Cậu nhai từ từ mẫu bánh. Nó có vị chua chua
nhưng rất ngon.
- Andrew? - T.J hỏi. - Có chuyện gì vậy?
Andrew cố mở miệng nói. Nhưng cậu không thể. Cái vật có vị chua ấy cứ mắc ngang miệng cậu. Cậu phải lấy nó ra.
Cậu cho tay vào miệng. Ồ , không ! Lưỡi cậu bị tê cứng, hoàn toàn tê cứng!
Rồi những vết đau buốt xuất hiện trên môi Andrew.
- Andrew! Có chuyện gì vậy?
T.J hoảng hồn hỏi. Nhưng Andrew không thể trả lời. Toàn bộ khuôn mặt
cậu bây giờ cũng lạnh cóng. Cả cổ họng nữa! Cậu nắn cổ họng. Nó cũng
nghẽn mất rồi.
Mắt cậu như lồi ra vì khiếp đảm.
- Mình ... mình không thể nuốt! - Andrew thầm gào lên trong đầu. - Mình không thể thở.


Được sửa bởi ▲ Akashi ▲ ngày Sun Dec 13, 2009 2:14 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://12bamu.forum-viet.net
BoKoNan
Goldie
BoKoNan

Tổng số bài gửi : 353
Birthday : 22/04/1996
Zodiac : Taurus
Chinese zodiac : Rat
Join date : 12/12/2009
Thanks : 1
Đến từ : Oblivion

Trở thành ma cà rồng Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Trở thành ma cà rồng   Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeSun Dec 13, 2009 2:06 pm

CHƯƠNG 3

.J chạy quanh qua bàn, đến bên cạnh Andrew. Nó chộp lấy tay của Andrew.
Nó lôi cậu ra khỏi ghế, xoay người cậu lại rồi choàng tay qua lưng, bắt
đấu đấm nhẹ tay lên bụng Andrew.
- Đ...đư..đừng! - Andrew cố phều phào. - T.J! Đừng!
T.J dừng tay.
- Chà! Tớ đã thực hiện động tác cấp cứu chuẩn quá!
Nó nói. T.J đưa tay ra hiệu cho hai giáo viên và người phục vụ đang chạy đến giúp.
- Bạn ấy không sao đâu. Mọi chuyện ổn cả rồi ạ.
Andrew ngồi ngả người trên ghế, hổn hển thở.
- Cậu biết nguyên nhân rồi chứ?
T.J hỏi.
- Cậu... cậu biết à?
Andrew hỏi lại. T.J gật đầu.
- Miếng thịt băm nghẹn trong họng cậu, đúng không?
Andrew lắc đầu:
- Miếng bánh mì đấy. - Cậu dừng để thở. - Nó bị tẩm thuốc độc hay một dược liệu ma quỷ nào đó.
- Thuốc độc ư? - T.J nói. - Thuốc độc ở bánh mì ư?
- Nó có vị giống như thế đó! - Andrew nói.
- Uống đi. - T.J đưa ly nước hoa quả của mình cho Andrew. - Cậu uống đi.

Andrew uống một ngụm. Miệng cậu cảm nhận được cơn mát lạnh kỳ diệu. Cơn
khó thở giảm dần. Cậu uống hết cốc nước. Hít thở thật sâu vào, cậu trở
lại bình thường.
- Ồ, bạn! - Andrew thốt lên. - Thật khủng khiếp!
T.J nhìn Andrew một lát rồi đưa tay về phía đĩa thức ăn của Andrew. Nó nhặt nửa miếng bánh mì còn lại đút vào mồm.
- T.J ! - Andrew hét. - Cậu điên à? Đừng !
T.J bắt đầu nhai.
- Nó không có vị gì khủng khiếp hay sao? - Andrew hỏi. - Nó không khiến miệng cậu tê buốt đi sao?
T.J lắc đầu. Nó vẫn tiếp tục nhai rồi nuốt miếng bánh xuống.
- Vậy thì... chắc không phải ở bánh mì rồi. - Andrew gõ gõ mấy ngón tay
xuống bàn ra chiều suy nghĩ. - Chắc nó ở trong xốt cà chua.
- Không, nó ở bánh mì đấy. - T.J bảo. - Và tớ đã sai.
- Sai về cái gì? - Andrew hỏi.
T.J nghiêng người về phía bạn:
- Cậu sắp biến thành ma cà rồng rồi.
Andrew cau mày:
- Tại sao? Tại sao ma cà rồng lại dị ứng với bánh mì?
- Không phải với tất cả các loại bánh mì đâu mà chỉ với bánh mì kẹp tỏi.
- Tỏi ư? - Andrew rùng mình thốt lên từ ấy.
- Cậu đã đọc trong truyện rồi cơ mà. - T.J tiếp tục nói. - Và cậu cũng
đã xem phim. Ma cà rồng không chịu được mùi tỏi. Bây giờ thì cậu đã
không chịu được nó.

Hôm ấy, buổi học như kéo dài vô tận. Khi tan học, Andrew thở dài nhẹ
nhõm. Lúc lên xe buýt cậu bước dọc theo lối đi và vượt qua chị mình.
Chị giả vờ như không nhìn thấy cậu. Cậu đi về phía cuối xe ngồi bên
cạnh T.J. T.J đang kể chuyện về ma cà rồng. Andrew cố lắng nghe. Nhưng
hôm ấy cậu mệt quá bởi tối qua cậu gần như thức trắng. Bây giờ cậu
chẳng thể nào mở được mắt.
- Đấy, ma quỷ là linh hồn còn sống của người chết. - T.J giải thích. - Nhưng ma cà rồng là những thây ma dở sống dở chết.
- Ừ, ừ. - Andrew tán thành.
- Ma cà rồng là loại quái vật diệu kỳ, giống như ma dơi và ma sói.
Chúng có sức mạnh phi thường. - T.J tiếp tục nói. - Bọn ma quái đều có
khả năng ấy và chúng không cần ăn, uống hay bất cứ một nhu cầu gì khác.

Nhưng ma cà rồng vẫn cứ có nhu cầu. - Andrew nghĩ. - Chúng phải hút máu
để sống. Bụng Andrew lại quặn đau. Cậu có cảm giác đau lắm. Cậu cố nghĩ
về chuyện khác để quên cơn đau. Jason, Jason đang biến thành ma sói.
Thì ngay lúc cậu vừa nghĩ về Jason thì... Xe buýt xốc mạnh và đột ngột
dừng lại. Andrew và T.J bị hất bắn tung khỏi ghế.
- Thật ngoạn mục, thưa ngài Metz!

Ai đó gào lên về phía bác tài xế. Andrew nhìn qua cửa sổ. Chiếc xe buýt dừng lại ngay chân cầu Suối Gió.
- Chuyện gì vậy bác?
Có tiếng người hỏi.
- Bác chưa rõ. - Bác tài xế đáp. - Máy vẫn nổ nhưng khi bác dận ga thì xe vẫn không nhúc nhích.
Andrew càu nhàu. Với cậu, hôm nay thật là xúi quẩy.
- Bác sẽ kiểm tra máy đây.
Bác Metz nói. Bác tắt máy, leo xuống xe và mở nắp đầu máy. Lát sau bác
lại leo lên xe. Máy lại nổ. Bác nhấn ga nhưng chiếc xe vẫn đứng ì ra.
Mọi người càu nhàu. Bác Metz gãi gãi đầu, bối rối. Đột nhiên T.J giật
nảy mình. Nó hích nhẹ cùi chỏ vào Andrew.
- Chúng ta phải xuống xe thôi. - T.J thì thầm.
- Cái gì? - Andrew không thể tin vào tai mình nữa. - Tại sao?
- Đi thôi! - T.J giục. Nó kéo Andrew tới phía trước xe và nói với bác Metz. - Chúng cháu xuống đi bộ đây.
- Tuỳ các cháu.
Bác tài xế mở cửa xe. Andrew theo T.J bước xuống bậc thang.
- Đợi đã! - Emily gọi. - Cho cháu ra với! - Cô cũng vội xuống xe. - Em
biết mình đang làm gì không? - Cô quát cậu em. - Chị đến phải xin mẹ
miễn trách nhiệm theo dõi em thôi.
- Chúng ta phải đi xa đấy. - T.J nói khi bác Metz đóng cửa xe. - Phải vòng qua ao. Andrew không thể vượt qua suối được.
- Tại sao? - Andrew gần như hét lên. - Có chuyện gì vậy? Tại sao chúng ta phải xuống xe? Tại sao chúng ta phải vòng qua ao?

T.J chỉ hất cằm về phía chiếc xe. Bây giờ Andrew thấy nó đang lăn bánh qua cầu.
- Chiếc xe không thể qua cầu khi chở cậu, Andrew à. - T.J nói.
- Ủa? - Emily quay lại nhìn T.J. - Sao lại có chuyện ấy?
- Bởi vì, - T.J trả lời, - Andrew sắp biến thành ma cà rồng.
Emily đưa nắm đấm ra và trừng mắt nhìn T.J.
- Ma cà rồng không thể vượt qua nước. - T.J nói tiếp. - Đấy là một
trong những điều luật. Như thế xe buýt sẽ không qua được cầu nếu Andrew
cứ ngồi trên xe.
- Thôi, im đi! - Emily quát. - Các cậu nghĩ là tôi sẽ mắc bẫy các cậu à?
T.J lắc đầu.
- Chuyện này không phải đùa đâu. Nó có thật đấy. Nói cho chị ấy rõ đi Andrew.
Andrew chỉ mỉm cười yếu ớt:
- Em nghĩ là thật đấy.
- Thôi được. - Emily cáu kỉnh. - Em là ma cà rồng.
Cả ba đứa đi vòng qua ao. Andrew cảm thấy không muốn tranh luận. Bởi
sau khi ăn một bữa trưa ê hề đến thế cậu cũng vẫn cảm thấy đói bụng.
Cậu lục lọi hết các túi hy vọng xem có kiếm được cái gì đó để ăn. Cậu
tìm được một cái bánh sôcôla. Cậu bắt đầu nhai ngấu nghiến. Trái lại,
Emily và T.J vẫn cứ tiếp tục cãi với nhau về việc Andrew sẽ biến thành
ma cà rồng hay không. Khi ấy một con *** săn, nòi Labrador bám theo
chúng, Andrew không để ý. Nhưng lát sau nhiều con *** khác cũng chạy
theo. Việc này kì lạ thật. Rồi một con trong đàn cất tiếng sủa. Andrew
quay lại. Cậu sửng sốt. Sau lưng cậu, cả đàn *** đang bám sát. Bây giờ
cả đàn sủa om sòm.
- Kỳ lạ chưa!
T.J thốt lên. Cả đàn *** bao quanh Andrew. Cậu bước lùi lại.
- Này, ***, ***! - Cậu nói. - Nào, đùa gì lạ thế.
Cậu lùi lại thêm tí nữa. Tim cậu đập mạnh vì sợ hãi. Một con *** vàng
to đùng bám sát cậu. Nó nhe răng, một tiếng gầm rừ trầm thoát ra khỏi
cổ họng nó.
- Đánh nó đi! - Emily bảo. - Đuổi nó đi đi!
Con *** càng nhe răng gầm gừ hung tợn. Nó không rời mắt khỏi Andrew.
- T.J! - Andrew gọi. Cậu lùi thêm ra sau. - Cứu mình với!
- Tại cái bánh của cậu ấy!. T.J nói. - Chúng muốn ăn cái bánh ấy đấy.
Andrew quẳng miếng bánh đang ăn dở vào con *** vàng. Miếng bánh rơi
xuống trước mặt, nhưng con *** càng gừ lớn hơn, mắt nó như dán vào
Andrew.
- Đi đi! - Emily luôn miệng hét. Chị vung túi xách đuổi lũ *** nhưng chúng chỉ lảng ra một tí thôi.
- Cút đi! ***! - T.J quát. - Đi nơi khác đi!
Nhưng lũ *** càng vây chặt Andrew hơn. Chúng tách dần cậu ra khỏi Emily và T.J.
- T.J! - Andrew hoảng sợ gọi. - Sao chúng lại cứ vây mình như thế này?
T.J hét lên tiếng gì đó. Nhưng tiếng *** sủa khiến Andrew không nghe
rõ. Bây giờ, từ mọi phía, lũ *** đổ xô tới Andrew. Chúng vẫn tiếp tục
đến hàng đàn, và sủa lên như bị hoá dại. Mồ hôi trên người Andrew tuôn
đầm đìa. Chưa bao giờ cậu hoảng sợ đến mức ấy. Lũ *** sủa điên cuồng,
mặt chúng dúm dó vì căm thù. Những đôi mắt tức giận long lên sòng sọc,
bắn những tia sáng chết ***c về phía Andrew. Andrew giờ đây đã đi quá
cả nỗi sợ. Cậu đang sống trong khoảnh khắc kinh hoàng, toàn thân tê
cứng. Con *** vàng chồm lên người Andrew, lấy chân đè cậu xuống. Andrew
đưa tay che mặt.
- Cứu! - Cậu gào thất thanh khi cả đàn *** xô vào cậu. - Cứu!

Andrew gần ngạt thở, không chỉ vì mấy con *** chồm lên người cậu mà vì
cả đàn đông nghịt vừa sủa vừa táp gió vừa giụi mõm vào chân cậu. Lại
thêm cả cái mùi nồng nặc toả ra từ chúng. Andrew nhắm nghiền mắt. Cậu
sắp sửa bị xé thành trăm mảnh. Rồi tiếng sủa ngừng lại. Con *** vàng
buông tiếng hú dài man rợ như thể là hiệu lệnh, cả đàn *** lùi lại.
Chúng toả ra khắp hướng quay lại nhà chúng. Emily và T.J lao đến bên
Andrew. Hai đứa quỳ gối xuống.
- Em không sao chứ?
Emily hỏi. Andrew vẫn còn nằm trên mặt đất, gật đầu.
- Chúng có cắn em không? - Chị hỏi.
- Dĩ nhiên là không. - T.J nói với vẻ hiểu biết.
Andrew đứng dậy, phủi sạch áo quần :
- Chúng chỉ ngửi thôi, ...và liếm nữa.
Emily lắc đầu.
- Những con *** quanh đây bao giờ cũng rất thân thiện. Chị chưa bao giờ thấy chúng hành động như vừa rồi.
T.J khoanh tay trước ngực.
- Đây là một bằng chứng nữa. - Nó bảo Emily. - Andrew sắp biến thành ma cà rồng.
Emily trợn mắt quát T.J:
- Chuyện này chẳng có gì liên quan đến ma cà rồng hết. Nhưng chắc chắn
là có chuyện gì đó, rất lạ! - Cô quay sang cậu em. - Chị thắc mắc là
tại sao lũ *** chỉ bám lấy em mà không hề đếm xỉa đến chị hoặc T.J.
Andrew rùng mình.
- Bởi lẽ *** biết ma cà rồng là chủ của chúng. - T.J nói với Emily. -
Vua Quỷ Nhập Tràng gọi *** sói và *** nhà là Bọn trẻ của Vương quốc
Bóng Tối.
- T.J ! - Emily quát. - Im đi ! Tao cấm đó. Nếu mày còn nói thêm lời nào về ma cà rồng nữa thì tao sẽ... tao sẽ...
- Bình tĩnh, chị Emily. - T.J khuyên.

Emily dịu giọng .
- Dẫu sao bây giờ mới ba giờ ba mươi chiều. Hãy còn quá sớm để Bọn trẻ của Vương quốc Bóng Tối hoạt động.
- Quá đúng. - T.J hồ hởi nói.
- Ta tiếp tục đi chứ? - Andrew run rẩy hỏi. - Đây là ngày tồi tệ nhất trong đời em. Em muốn về nhà thôi.
Ba đứa lầm lũi bước về nhà, không ai mở miệng nói câu gì nữa. Khi chúng
về đến nhà của hai chị em Andrew, Emily chạy vụt vào, leo thẳng lên
phòng của mình.
- Tạm biệt T.J. - Andrew nói. Cậu sắp bước vào nhà.
- Đợi đã, - T.J thì thào. - Tớ phải xem cuốn sách ấy lại lần nữa.
Andrew gật đầu. T.J theo cậu lên phòng. Andrew treo biển hiệu "làm ơn
đừng quấy rầy" lên trước cửa rồi vào phòng khoá chặt cửa lại. T.J ngồi
xuống giường trong lúc Andrew kéo quyển sách ra khỏi túi. Cái bìa da
màu đen vẫn không có chữ như lúc trên xe buýt vào sáng hôm ấy. Nhưng
khi Andrew cầm xem thì dòng chữ ngoằn ngoèo xuất hiện.
- Kìa ! - Andrew thốt lên. - Nhìn kìa !
- Cái gì? - T.J hỏi.
- Nó đang viết cái nhan đề sách. - Andrew nhìn T.J - Cậu không thấy à?
T.J cau mày và lắc đầu :
- Tớ chẳng nhìn thấy cái gì cả.
- Cậu không thấy thật sao? Nhìn kìa! - Andrew chỉ vào điểm bàn tay vô hình đang viết. - Ngay đây này.
- Chịu ! T.J thốt lên. - Tớ chắc là chỉ có ma cà rồng mới nhìn thấy.
- Ma cà rồng ...tập sự. - Andrew rên rỉ.

Andrew ngồi xuống bên cạnh T.J. Cậu mở cuốn sách. Ngay trang đầu tiên, mục lục sách hiện lên rõ ràng.
- Chương hai ! Andrew đọc, - điều luật của ma cà rồng.
Andrew lật sang chương hai. Bàn tay vô hình viết lia lịa.
- Nó có viết ở đó không? - T.J hỏi.
Andrew lật đầu.
- Đọc nó đi.
T.J hết kiên nhẫn, giục bạn.
- "Lúc đã là ma cà rồng - tập sự", - Andrew đọc. - "Bạn phải tuân theo
luật pháp của ma cà rồng. Một là : Phải tránh tỏi. Bất cứ phần nào của
cây tỏi cũng sẽ khiến bạn đau đớn và ngạt thở.
- Bây giờ nó nhắc nhở cậu đấy. - T.J nói.
- "Hai là", - Andrew tiếp tục đọc. - "Bạn không được phép băng qua dòng
nước đang chảy. Dĩ nhiên bạn có thể được đưa qua sông hay suối trong
lúc nằm ngủ trong quan tài"...
T.J cười :
- Chắc là nó bảo cậu phải chui vào quan tài để đi xe buýt đến trường đấy.
- Đừng đùa nữa T.J. - Andrew nói.
- Lẽ ra cậu nên xem hết phần này vào lúc sáng. - T.J nói.
- Không thể được. - Andrew nói. - Lúc sáng quyển sách mới được viết đến chương một. Chưa có chương hai đâu.

T.J mở to mắt tỏ vẻ ngạc nhiên rồi nói:
- Cậu đọc tiếp đi.
- "Ba là bạn sẽ trở thành trung tâm quyến rũ của họ hàng nhà ***. ***
nhà và anh em của chúng là *** sói sẽ sủa và tru lên khi thấy bạn. Bởi
lẽ chúng muốn được đến gần hơn.
Andrew gấp quyển sách lại.
- Đọc tiếp đi! - T.J giục.
- Mình không thể. - Andrew đáp. - Dòng chữ đã dừng lại.
- Quái thật ! - T.J lẩm bẩm.
Andrew bật mình quẳng quyển sách xuống.
- Nó thật vô dụng ! - Cậu nói. Các điều luật xuất hiện quá muộn. Mình
suýt nữa đã phải bỏ mạng vì tỏi. Mình đã gặp rắc rối khi đi qua dòng
nước chảy. Và rõ ràng là mình đã bị cả họ hàng nhà khuyển tấn công. -
Cậc lắc đầu. - Nếu cuốn sách này hay thì nó phải nói cho mình biết
trước điều gì sẽ xảy ra. Chứ không phải nói sau như thế này đâu.
Trông T.J có vẻ đang ra chiều nghĩ ngợi :
- Có lẽ cậu đã vượt trước chương trình đào tạo. - Nó gợi ý. - Có lẽ cậu là một ma cà rồng - tập sự có tài năng xuất chúng.

- Trời đất ơi ! - Andrew lại cầm cuốn sách lên. Cậu lật ra phía sau.
Các trang giấy hoàn toàn trắng xoá. Andrew thở dài. - Mình phải biết
chuyện gì sắp xảy ra. - Cậu nói với T.J. - Mình phải biết luật chơi!
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình phạm luật?
- Chắc cậu sẽ không sống sót, - T.J nói, - như cái lối tỏi đã gây ra cho cậu.
Andrew rên rỉ :
- Phải tìm cách làm cho dòng chữ xuất hiện. - Cậu nài nỉ. - T.J hãy nghĩ cách giúp mình đi.
T.J đưa tay tắt công tắc :
- Đã thấy gì chưa ?
Andrew lắc đầu .
T.J chạy đến buồng tắm. Nó múc một ly nước rồi mang lại, vẩy vài giọt nước xuống một trang sách.
Andrew nhìn chằm chằm :
- Không có gì, - cậu nói.
- Tớ biết rồi! Cậu hãy lấy bàn là ra đây. - T.J bảo.
Andrew mang bàn là vào, T.J cắm phích vào ổ điện. Nó vặn nút điều khiển xuống mức thấp nhất.
- Chúng ta không muốn làm cuốn sách bị cháy. - Nó nói khi là lên trang giấy.
Andrew chăm chú nhìn.
Không thấy gì.
- Mình chịu thôi.
Andrew rên rỉ rồi đưa tay rút phích điện, quẳng cuốn sách xuống sàn nhà
rồi đưa chân đá trả nó về chỗ cũ - ở dưới gầm giường cậu. Rồi cậu quay
sang T.J.
- Này, chuyên gia về ma cà rồng ơi, cậu hãy cho biết bây giờ mình phải làm gì?
T.J nghiêm mặt lại :
- Việc này cậu phải hoàn toàn tuân theo lời tớ. - T.J nói. - Tớ sẽ nói
cho cậu biết cậu phải làm gì. Nhưng cậu có hứa thực hiện không đã.
Andrew gật đầu. Cậu ta đã cùng đường.
- Được. - T.J nói. - Việc đầu tiên mà cậu phải làm là đi mua lấy 1 chiếc quan tài.


Được sửa bởi ▲ Akashi ▲ ngày Sun Dec 13, 2009 2:15 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://12bamu.forum-viet.net
BoKoNan
Goldie
BoKoNan

Tổng số bài gửi : 353
Birthday : 22/04/1996
Zodiac : Taurus
Chinese zodiac : Rat
Join date : 12/12/2009
Thanks : 1
Đến từ : Oblivion

Trở thành ma cà rồng Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Trở thành ma cà rồng   Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeSun Dec 13, 2009 2:10 pm

CHƯƠNG 4

- Cậu điên hay sao đấy ? - Andrew kêu to. - Quan tài để làm gì ?

T.J gật đầu :

- Cậu phải kiếm một chiếc. Ma cà rồng ngủ trong quan tài.

- Nhưng tại sao? Mình muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình không làm chuyện đó.

- Ma cà rồng không thể nghỉ ngơi hoàn toàn nếu không ngủ trong quan tài. - T.J nói.

- Thế là mình không có đêm nào ngủ ngon cả. - Andrew nói. -
Cũng được, mình thà nằm trằn trọc suốt đêm trên giường hơn là ngủ trong
cỗ quan tài.

T.J lắc đầu.

- Có thể cậu sẽ chịu đựng được vài đêm nhưng ma cà rồng thì phải ngủ trong quan tài. Đấy là luật lệ của loài ma ấy.

Andrew thở dài.

- Có lẽ ngày mai tớ đọc được điều ấy ở chương ba.

- Nhưng không phải chỉ mỗi quan tài trống rỗng đâu. - T.J nói.

- Cậu muốn bảo gì vậy ? - Andrew hỏi.

- Trong quan tài phải chứa một ít đất lấy từ vương quốc của cậu. - T.J nói.

- Đất từ vương quốc của mình? - Adnrew nhướng cao lông mày. - Đất ư? Giống như bụi đất trên sân nhà của mình ư?

- Đúng đấy. - T.J nói. - Hãy chuẩn bị trước cả đi Andrew à. Sớm muộn gì rồi thì cậu cũng phải kiếm một cỗ quan tài.

- Ôi, trời đất ! - Andrew ca cẩm. - Làm sao mình kiếm được một
cỗ quan tài bây giờ ? Phải đến nghĩa địa phố Fear đào lấy một cái hay
sao ?

- Đúng đấy ! - T.J thốt lên. Nhưng rồi nó lại nhăn trán. - Nhưng làm sao cậu có thể vứt được cái xác ở trong ấy ?

- Xa..ác ư ? - Andrew cố nói. - Mình không thích chiếc quan tài
đã có người chết nằm trong ấy ! Nếu phải ngủ trong quan tài thì mình sẽ
ngủ trong chiếc quan tài mới cứng.

- Một chiếc quan tài mới... - T.J lập lại rồi chạy nhanh về phía cửa.

Andrew ngã mạnh người xuống giường. Tại sao chuyện này lại xảy
ra với cậu. Sáng nay cậu còn là cậu bé bình thường. Cậu đã lo lắng khi
lục tìm đôi giày. Bây giờ cậu lại có mối lo khá. Bây giờ cậu phải lo về
việc kiếm một cỗ quan tài! Ôi sao mà đùa quá đáng đến thế!

T.J lại lao vào phòng Andrew, tay nó đang lật những trang sách của cuốn danh bạ điện thoại.

- Vần "Q" này, "Quỷ", "Quyển" này.. không có "Quan tài". Hừ !
Mình thử tìm mục "Nhà hòm" xem sao. Rồi ! Đây rồi ! Có đến mười địa
chỉ.

T.J nhấc ống nghe của điện thoại. Andrew không thể nào chịu
đựng nổi việc T.J gọi đặt quan tài. Một chiếc quan tài cho cậu. Cậu bỏ
xuống bếp. Khi cậu quay lên với túi khoai tây rán, T.J đang nhăn nhó.

- Chuyện gì vậy ? - Andrew hỏi. - Họ không bán quan tài à ?

- Ồ, họ bán chứ. - T.J đưa tay bốc khoai tây rán. - Cậu có thể mua một chiếc xoàng xoàng với giá một ngàn hai trăm đô la.

Andrew trao cho T.J túi khoai tây rán . Cậu chẳng còn hứng thú ăn nữa. T.J nghĩ ngợi trong khi ăn.

- Tối nay, - nó nói - cần phải tìm một thứ gì đó thay thế cho quan tài.

- Cái gì bây giờ? - Andrew hỏi.

- Một cái hộp lớn, ...một cái ngăn kéo hay tủ nhỏ, - T.J ăn hết
khoai tây và quẳng cái túi vào sọt rác, - hay bất kỳ một cái thùng nhỏ
nào mà cậu có thể để được đất của vương quốc cậu vào.

Tối hôm ấy, sau bữa tối, Andrew ra sau vườn đào một ít đất.
Cậu có cảm tưởng mình như một thằng ngốc. Nhưng cậu không muốn vi phạm
bất kỳ luật lệ nào nữa của ma cà rồng. Cậu đổ chỗ đất ấy vào chiếc túi
nilông nhỏ rồi lục lọi khắp nhà hòng tìm ra một cái gì đó để thay thế
cho quan tài. Trong tầng hầm, cậu tìm thấy chiếc thùng bằng giấy các
tông đựng tủ lạnh. Bây giờ nó được nhét đầy quần áo cũ. Có lẽ cậu sẽ
dùng được nó. Andrew lật nghiêng chiếc thùng xuống. Cậu lôi hết quần áo
ra, rải đều bọc đất rồi bò vào thùng. Andrew nằm xuống. Cậu quay đầu
vào phía thùng bị bịt, chân cậu thò ra khỏi thùng. Cái thùng có mùi ẩm
ướt và hăng hắc. Cậu nghĩ mình khó có thể sống nổi sau một đêm ngủ
trong thùng đó.

- Andrew ? - Giọng của Emily gọi vọng vào thùng. - Em đang làm gì trong đó vậy ?

- À... - Andrew không biết phải trả lời như thế nào. - Em... em
đang làm thí nghiệm. Thí nghiệm khoa học cho bài tập ở lớp.

- Thí nghiệm về cái gì vậy ? - Emily hỏi - Có phải về việc
sống trong một không gian hẹp thì sẽ có ảnh hưởng như thế nào đến tư
duy của con người à?

- Vâng... đúng đấy. - Andrew nói. - Chị đoán đúng đấy.

Emily cúi xuống nhìn cậu em:

- Và em đã phát hiện ra đầu óc của mình sáng láng hơn chứ? - Cô hỏi. - Hay vẫn cứ đần như cũ ?

Emily không đợi cậu em trả lời mà vội nắm hai cổ chân lôi tuột Andrew ra khỏi thùng.

- Chị chẳng hiểu tại sao em lại chui vào đó ? - Emily nói. - Và
chị cũng không cần biết. Nhưng hẳn là có điều gì đó có liên quan đến ma
cà rồng, có phải không ?

Andrew gật đầu.

- Tại sao em lại ngốc đến thế ? - Emily bực bội quát.

Andrew ngồi dậy. Cậu cố giữ bình tĩnh khi đưa ra hết bằng chứng
cho chị cậu thấy cậu sắp sửa biến thành ma cà rồng. Nhưng hễ cậu nói ra
cái gì thì chị cậu đều có câu trả lời hợp lý.

Sắc mặt trắng bệch ư? Bởi lẽ cậu sắp cúm. Mấy vết cắn trên cổ ư? Vì muỗi đốt.

Thảm hoạ bánh mì - tỏi ư? Do bơ bị hỏng. Xe buýt không chạy
được qua suối ư? Đơn giản là máy bị trục trặc. Lũ chó quây vòng quanh
cậu ư? Là do cái bánh cậu đang ăn.

Lát sau, Emily lên gác. Andrew nhét mớ quần áo vào lại trong
thùng. Cậu cảm thấy trong người rất thoải mái. Emily đúng đấy! Không có
ma cà rồng đâu. Nhưng nếu có T.J bên cạnh thì cậu luôn nghĩ mình sắp
biến thành ma cà rồng. Bởi lẽ T.J rất mê ma cà rồng và bởi lẽ nó muốn
ma cà rồng là có thật. Nhưng bây giờ, khi không có T.J cậu thấy Emily
hoàn toàn đúng đắn. Làm sao mà cậu lại có thể thành ma cà rồng cơ chứ ?

Nhưng ...nếu ngộ nhỡ cậu là ma?

Andrew rùng mình. Ý tưởng đó quá khủng khiếp để cậu nghĩ tiếp.

Khuya hôm ấy, Andrew nằm chăm chăm nhìn trần nhà.

Trần nhà vệ sinh của cậu.

Cậu hy vọng mình sẽ không biến thành ma cà rồng. Nhưng ngộ
nhỡ... thì cậu không muốn phạm luật. Thế là cậu thu xếp ngủ trong buồng
vệ sinh. Buồng vệ sinh thì không giống một chiếc quan tài nhưng nó có
hình dạng tương tự, như thể một chiếc quan tài đang dựng đứng. Thêm
nữa, nó lại tối om. Như thế đấy là nơi trú ẩn tốt nhất mà cậu có thể
xoay sở. Andrew trải khăn tắm xuống sàn buồng. Cậu mang vào một cái
gối, một cái khăn và ... túi đất. Dẫu không thích thừa nhận, nhưng cậu
có cảm giác là nằm trong buồng vệ sinh ấy quả là dễ chịu hơn. Andrew
nghe tiếng gì dó. Nó làm cậu tỉnh giấc. Cậu mở mắt. Căn phòng tối đen.
Tối lắm. Thoạt tiên, cậu không nhớ mình nằm ở đâu, rồi dần dần cậu mới
nhận ra. Buồng vệ sinh. Nhưng bây giờ tại sao nó có vẻ khang khác thế
này? Tại sao cậu không thấy sàn nhà đâu cả?

Andrew có cảm giác mình đang lơ lửng. Đầu cậu nặng trĩu.

Một giọng nói thì thầm bên ngoài buồng vệ sinh vọng vào:

- Nó đâu rồi ?

- Giường nó không có ai ngủ đâu. - Giọng khác nói.

Giờ thì Andrew đã tỉnh ngủ hẳn.

- Nó có thể chui vào đâu cơ chứ ? - Một giọng đang nói.

Rồi cửa buồng vệ sinh mở ra. Mẹ cậu và Emily đứng đó ! Nhưng cả hai đều lộn ngược đầu xuống.

Có chuyện gì thực kỳ lạ.

Thật khủng khiếp !

Cậu bị cái gì thế này ?

Andrew nhắm mắt lại rồi mở mắt ra. Emily và mẹ há hốc miệng
nhìn cậu. Mắt cả hai tròn xoe vì kinh ngạc. Nhưng...miệng họ lại nằm
trên mắt họ! Hai người vẫn đứng lộn đầu xuống. Cứ nhìn họ như thế,
Andrew cảm thấy chóng mặt.

- Chuyện gì thế này...- Cái miệng trong tư thế lộn ngược của mẹ cậu nói.

- Ồ, - Andrew ngẩng đầu lên. Cậu thấy mình đang nhìn trần nhà. Bây giờ cậu mới nhận thấy tư thế của mình.

Cậu đang treo ngược chân lên dây phơi áo quần! Emily và mẹ không đứng lộn ngược mà chính là cậu.

- Xuống đi, Andrew! - Emily bảo.

Andrew cố xuống. Nhưng cậu phát hiện ra tay mình không thể cử
động được. Chúng bị cái chăn quấn sát vào mình. Làm sao chuyện này lại
xảy ra nhỉ? Cậu có tự trói mình trong tư thế ấy trước khi ngủ hay
không? Andrew cố vùng vẫy. Rốt cuộc cậu kéo được hai tay ra khỏi chăn.
Cậu hạ người xuống sàn.

- Andrew? - Mẹ cậu hỏi. - Con treo ngược như thế này suốt đêm à?

- À...à... - Andrew lí nhí đáp. - Con... con chỉ luyện tập để thích nghi với môi trường sống.

Mắt mẹ cậu nhíu lại.

- Treo người lên dây phơi đồ trong buồng vệ sinh? Việc làm đó sẽ giúp con sống à?

- Vâng, như mẹ thấy đó, - Andrew đáp. - Nếu con lạc trong rừng thì con phải ngủ treo chân lên một cành cây hay...

- Cho con nghỉ một ngày! - Emily nói chêm vào.

Mẹ cậu đưa tay sờ trán cậu.

- Đâu có sốt, - mẹ nói. Mẹ đã nghĩ con bị sốt cao nên mới tưởng tượng và hành động như thế.

- Con không sao đâu mẹ ạ. - Andrew nói. - Thật đấy. - Cậu ước
giá mà nó thật! - Con thu xếp đi học ngay thôi, được chứ mẹ? Mười phút
nữa.

- Nhanh lên! - Emily quát Andrew.

Mẹ cậu lắc đầu.

- Thôi cũng được! - Mẹ nói. - Hôm nay mẹ phải đi làm sớm. Đừng để chị con phải đợi đấy.

- Không lâu đâu . - Andrew bảo chị. - Đừng lo!

Cậu đề nghị chị và mẹ ra khỏi phòng. Cậu đóng cửa. Rồi cậu tựa lưng vào. Đầu cậu bắt đầu hồi tưởng.

Việc này chẳng thể xảy ra, - cậu nghĩ. - Nhưng nó đã xảy ra rồi. Mình đang sắp biến thành ma cà rồng.

Andrew tìm túi đi học. Cậu lôi ra cuốn "Phương pháp trở thành
ma cà rồng" . Cậu lật vội mấy trang sách. Cậu sắp thành ma cà rồng. Cậu
phải hiểu thêm luật của chúng. Nhưng... không! Các trang sách vẫn trắng
tinh.

- Làm ơn, - Andrew van nài với bàn tay vô hình. - Hãy viết đi!

Khi cậu vừa dứt lời, các dòng chữ nối nhau xuất hiện.



"...Ma cà rồng chuyên nghiệp là những kẻ ngủ ngày. Vào lúc bình
minh xuất hiện, nó phải quay về quan tài. Trong quan tài, nó có thể ngủ
mở nắp hay đóng nắp.

Lúc còn là ma cà rồng - tập sự, bạn vẫn ngủ vào ban đêm. Ngủ
trong quan tài thì tốt hơn cả. Nếu không kiếm được quan tài thì hãy tìm
bất cứ một nơi tối tăm, bé nhỏ nào đó để rúc vào.

Ma cà rồng - chuyên nghiệp thì phải quay về quan tài của mình
vào lúc bình minh. Nếu khi không thể về quan tài thì ma ấy phải tìm đến
một cái hang hoặc tìm đến một cái cây trong rừng rậm. Ở đó, nó phải
treo ngược đầu xuống, kẹp chặt cánh vào mình.

Lúc còn là ma cà rồng - tập sự, bạn phải tập ngủ treo ngược
đầu xuống. Nếu có thể thì hãy quấn một cái chăn hay cái khăn trải
giường quanh người khi ngủ. Điều này sẽ giúp bạn tập làm quen với cánh
của mình sau này. "

Dòng chữ dừng lại.

Andrew lắc mạnh quyển sách.

- Hãy nói cho tao biết hôm nay phải làm gì? - Cậu gào lên. -
Nói cho tao mọi chuyện trước lúc chúng xảy ra đi, cái đồ sách dốt nát
nhà máy! Nói đi! Ngay bây giờ!

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu bị phạm một điều luật nghiêm trọng
nào đó? Ngộ nhỡ chương bốn ghi rằng : Bất cứ ma cà rồng tập sự nào khi
mở miệng nói từ "đôi giày" thì sẽ bị quật chết bất đắc kỳ tử ngay khi
đó thì sao.

Cậu cần biết mình phải làm gì và không được phép làm gì. Cậu cần biết ngay! Trước lúc nó đã quá trễ.

- Hết mười phút rồi đấy! - Emily gọi từ phía dưới nhà.

Buông một tiếng thở dài, Andrew đút vội quyển sách vào túi. Cậu mặc quần áo và chạy xuống cầu thang. Emily đang đợi.

- Ta đi thôi. - Cô nói.

- Đợi tí đã, - Andrew nói. - Em đói quá.

Emily theo Andrew vào bếp.

- Chị không thể nào quên được cảnh tượng của em khi đập vào mắt chị. - Cô nói.

Andrew lấy hai miếng bánh mì trong lò nướng.

- Đã bao giờ trong đầu em nảy ra ý định treo ngược mình lên thế chưa? - Emily hỏi. - Đầu em có chuyện gì vậy?

Andrew không lắng nghe. Cậu đang phết bơ vào bánh. Lọ bơ màu
vàng trông ngon lành. Cậu cắn miếng bánh. Chà! Ngon thật! Trong đời,
chưa bao giờ cậu thấy bánh ngon như thế.

- Ta đi thôi! - Emily giục. Chị nắm tay áo kéo cậu ra khỏi
bếp. Andrew nhét vội mẩu bánh còn lại vào miệng. Cậu chỉ còn đủ thời
gian chộp kịp túi đi học.

Ra ngoài, Emily buông tay và bước đi xăm xăm. Andrew hơi loá
mắt bởi ánh nắng. Cậu thấy nhiều bạn cũng đang đợi xe buýt. Cậu dừng
lại. Cậu không thể lên xe. Nếu có cậu, chiếc xe sẽ không vượt qua được
cầu Suối Gió. Nó sẽ bị tắt máy.

- Emily! - Cậu gọi. - Em sẽ đi bằng xe đạp.

Không đợi trả lời, Andrew quay người chạy vào nơi để xe. Cậu
phải đạp vòng quan ao để đến trường. Quẳng túi vào giỏ xe, cậu nhảy lên
yên, đạp vội đến trường.

Andrew quan sát đường thật kỹ lưỡng. Cậu đạp cật lực để lấy đà
lên dốc. Cậu chưa từng chạy nhanh như thế trước đây. Cậu bò lên ngọn
đồi rồi thả dốc. Cậu phóng như bay trên đường. Những bảng chỉ dẫn đường
phố mờ mờ khi cậu phóng vụt qua. Cậu cảm thấy gió tạt mạnh vào mặt.

- Vù..ù...ù...! - Cậu hú lên.

Cậu đi nhanh quá, cậu nghĩ, nhưng lại đạp nhanh hơn. Cậu lao
nhanh trên đường phố của Shadyside, lạng qua các khúc cua và những góc
phố. Nhưng cậu vẫn chưa thấy mệt. Cậu chưa thở hổn hển. Hơi thở cậu
bình thường. Rồi cậu nhận ra rằng cậu đã có sức mạnh phi thường. Nhưng
cậu chẳng tìm ra được lý do để giải thích.

Và cũng không thể nào giải thích được tại sao cậu lại đến
trường nhanh thế. Mấy chiếc xe của giáo viên đậu trong bãi đỗ. Nhưng
cậu chưa thấy bóng dáng chiếc xe buýt. Cậu đã đi nhanh hơn xe buýt.

- Cừ thật! - Andrew hét lớn, rồi rẽ hướng vào trường.

Cậu đã đến trước Emily. Chị ấy và bạn bè đang trên đường trong
lúc cậu đã tới nơi. Cậu không đợi để gặp chị. Andrew dắt xe đến chỗ
dành cho xe đạp. Cậu cúi xuống khoá xe.

- Cậu điên đấy à? - Có ai đó gọi lớn.

Andrew nhìn lên. Cậu thấy T.J đang chạy về phía cậu.

- Này, T.J! - Andrew nói. - Có đoán được điều này không? Tớ đã...

Nhưng T.J không đợi để nghe hết câu. Nó chộp tay Andrew và kéo cậu qua cửa trước , ra hành lang.

- Cậu định tự sát đấy sao? - T.J hỏi. Nó vẫn giữ tay cậu và lôi
tuột vào phòng dành cho nam sinh. Nó kéo cậu vào trong. Nó đưa cậu đến
trước gương.

- Nhìn đi! - T.J quát.

Andrew vẫn nhìn xuống sàn. Cậu sợ nhìn lên.

- Nhìn đi! - T.J giục. - Nhìn xem cậu đã làm gì kìa!

Andrew từ từ ngước mắt nhìn vào gương.

Cậu sững sờ!


Được sửa bởi ▲ Akashi ▲ ngày Sun Dec 13, 2009 2:15 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://12bamu.forum-viet.net
BoKoNan
Goldie
BoKoNan

Tổng số bài gửi : 353
Birthday : 22/04/1996
Zodiac : Taurus
Chinese zodiac : Rat
Join date : 12/12/2009
Thanks : 1
Đến từ : Oblivion

Trở thành ma cà rồng Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Trở thành ma cà rồng   Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeSun Dec 13, 2009 2:12 pm

CHƯƠNG 5

Da mặt Andrew chuyển sang màu hồng sáng bóng.
Những nốt tàn nhang trên mặt cậu biến thành những chấm đỏ sẫm . Trông
cậu cứ như vừa bị quay trên bếp lò. Andrew đưa tay sờ má. Cậu nghĩ cậu
hơi bị sốt nhưng da cậu vẫn lạnh. Lạnh và xù xì.

- Mình bị gì vậy ? - Cậu hỏi T.J.

- Tại mặt trời đó mà. - T.J giảng giải. - Ma cà rồng không thể
ra ngoài mặt trời. Nhớ chưa ? Để tớ kiểm tra cổ cậu xem nào.

Andrew cúi đầu xuống. T.J quan sát mấy vết đốt.

- Vẫn còn. - T.J nói. - Như thế cậu vẫn chưa là ma cà rồng chuyên nghiệp. Cứ ở lại trong này, tớ sẽ quay lại ngay.

T.J ra khỏi phòng. Khi quay lại, nó ôm một đống quần áo.

- Tớ đột nhập vào phòng Chứa Đồ Đánh Rơi.

Nó lần lượt thả từng cái áo xuống sàn, trừ chiếc áo choàng có mũ trùm đầu màu xanh hải quân. Nó đưa áo cho Andrew.

- Mặc vào đi!

Andrew mặc áo vào:

- Dẫu sao thì cậu cũng gặp rắc rối rồi đấy! - T.J đội cái mũ
lên đầu Andrew. - Hôm qua cậu ăn tỏi. Hôm nay cậu lại định nướng bản
thân mình.

T.J rút sợi dây mũ cho đến lúc chỉ còn một vòng tròn nhỏ trên mặt Andrew.

- Cậu ơi, mình còn phải thở nữa chứ!

Andrew bảo. T.J nới bớt dây, nhưng không nhiều.

- Cậu sắp thành ma cà rồng rồi, - nó bắt đầu thắt nút, - nhớ phải hành động theo đúng luật của ma cà rồng.

T.J đội thêm cái mũ đi mưa màu vàng có lưỡi trai ra ngoài mũ áo choàng. Nó đưa cho Andrew một cái kính râm trắng gọng nhựa.

- Tiếc thật! - Nó nói. - Đấy là cái kính duy nhất ở trong phòng Chứa Đồ Đánh Rơi.

Andrew đeo kính vào. Cậu quay người nhìn vào gương. Trông cậu
giống như một du khách được trang bị đến tận răng, sẵn sàng chống lại
cả... mưa và nắng.

- Cậu có nghĩ thầy Landis sẽ cho mình vào học giờ tiếng Anh trong bộ trang phục này chứ? - Andrew hỏi.

T.J ra chiều suy nghĩ.

- Hãy đổi giọng đi. - Nó gợi ý. - Có lẽ thầy sẽ nghĩ bạn là học sinh mới đến từ một quốc gia khác.

- Từ một hành tinh khác được không ? - Andrew hào hứng hỏi.

- Để mình nghĩ xem sao, - T.J nói, - Hãy thưa với thầy là cậu
bị dị ứng với ánh nắng. Đấy là một căn bệnh thực sự. Chú Henry của mình
thường bị như thế.

- Thật đấy chứ ? - Andrew chỉ tay về phía đôi găng. - Đưa hộ mình với.

T.J trao cho cậu đôi găng len màu đen.

- Mỗi ngày, cậu càng chuyển thành ma cà rồng hơn. - T.J nhắc
nhở. - Chẳng mấy nữa mặt trời sẽ tiêu diệt cậu. - Nó bật ngón tay kêu
cái tách rồi nói tiếp. - Ngay khi rọi vào cậu, nó sẽ biến cậu thành tro
bụi.

- Ý cậu là... mình sẽ chẳng bao giờ được ra ngoài vào ban ngày
nữa à ? - Nét mặt Andrew hiện vẻ lo sợ. - Mình sẽ không thể đi tắm biển
hoặc đi bơi à ?

- Bơi thì chắc là không sao đâu, - T.J nói. - Cậu cứ đến bơi ở bể bơi trong nhà.

- T.J! - Andrew gào lớn. - Mình chẳng muốn trở thành ma cà rồng
đâu. Giúp mình với! Làm ơn giúp mình! Phải tìm cách để mình trở lại làm
người.

T.J lắc đầu.

- Tớ không làm đâu. - Nó nói. - Dẫu sao tớ cũng phải đợi cho đến lúc cậu biến thành một con ma cà rồng thực sự.

Andrew bước lùi lại hỏi.

- Tại sao ?

- Bởi vì lúc ấy cậu có thể biến tớ thành ma cà rồng! T.J giải
thích. - Thật tuyệt diệu! Chúng mình có thể lang thang suốt cả đêm để
trêu chọc mọi người. Chúng mình có thể hớp hồn mọi người rồi bay đi!
Bay đi! Thử nghĩ kỹ đi, Andrew! Chúng minh bay đi! Tuyệt vời quá!

Andrew khẽ mỉm cười. Thôi được, nếu cậu trở thành ma cà rồng
thì cậu cứ nghĩ về những mặt tốt của cuộc sống ma ấy. Cậu biết người
cậu sẽ hớp hồn đầu tiên là chị Emily! Cô Biết Tuốt đã cho rằng Vết Bùn
Kỳ Lạ Từ Sao Hoả là rất đáng sợ. Nhưng chuyện ấy có nghĩa lý gì khi so
với một con dơi ma quái chập chờn bay vào phòng chị ấy.

Andrew tưởng tượng thêm một lát nữa. Nụ cười cậu tắt dần. Duy
chỉ nhát ma Emily là điều đáng để hoá thành ma cà rồng. ma cà rồng chỉ
có một ích lợi duy nhất ấy thôi à?

T.J xong việc ngay vừa lúc tiếng chuông báo hiệu vào lớp vang lên.

- Này! Andrew, hãy dũng cảm làm những gì tớ dặn đấy nhé. - Rồi
nó động viên Andrew theo kiểu giọng của Quỷ Nhập Tràng. - Làm ma cà
rồng rất tuyệt vời.

Tối ấy, Andrew lên giường nằm nhưng cậu không tài nào ngủ
được. Đầu óc cậu cứ nhớ mãi những chuyện xảy ra lúc ban ngày. Thật đúng
là một ngày khủng khiếp! Cậu đã lang thang trong sân trường trung học
Shadeside như một thằng ngốc. Trong lớp, các chàng trai chỉ chỏ vào cậu
và cười thét lên. Khi cậu đi ngoài hành lang, các nam sinh đánh vào vai
nhau và nói :" Nhìn kìa! Cái thằng ngố đeo kính râm đó! Nó là Andrew
Griffin!".

Thật đúng là một ngày khốn khổ mà lại kéo dài ra nữa chứ.
Andrew trở mình. Có lẽ là tại cái giường. Chắc là cậu không còn được
ngủ trên giường nữa. Nhưng cậu chưa muốn đi vào phòng vệ sinh. Chưa
muốn! Cậu mệt mỏi nhưng không thể ngủ. Andrew tung chăn ra. Ăn tí gì đó
chắc là cậu dễ ngủ. Sữa và bánh mì chẳng hạn. Andrew nhón chân đi xuống
cầu thang. Cậu cố đi nhẹ chân để không làm mẹ thức giấc. Mẹ đã lo lắng
nhiều vì cậu , vì những vết đỏ trên mặt cậu, về việc cậu ngủ trong
buồng vệ sinh. Cậu không muốn làm mẹ buồn nữa. Không thể làm mẹ buồn.
Chí ít là bây giờ. Cậu phải giữ cho đến khi không thể giấu được nữa mà
phải nói:" Mẹ ơi! Mẹ có tin rằng con đã biến thành ma cà rồng không?"

Ra ngoài hành lang, Andrew rùng mình. Mẹ cậu luôn tắt lò sưởi
vào buổi tối. Cậu lần đến chỗ phơi đồ tìm chiếc áo len. Nhưng cậu đã
tìm thấy thứ tốt hơn áo len. Tốt hơn nhiều! Một chiếc áo choàng cũ của
mẹ cậu. Chiếc áo choàng màu đen, rất dài, tuyệt đẹp.

Andrew mang chiếc áo vào bếp. Mặt trăng tròn vành vạnh đang
chiếu qua cửa sổ nhà bếp. Cậu không cần bật đèn. Cậu choàng chiếc áo
qua vai. Mẹ cậu không còn dùng chiếc áo ấy nữa. Cậu nghĩ mẹ sẽ không
lưu ý là cậu đã khoác nó. Cậu cài nhanh mấy chiếc cúc áo. Chà! Chiếc áo
như thể tiếp thêm sinh lực cho cậu. Cậu muốn mình ra ngoài đạp xe phóng
đi. Cậu muốn phóng nhanh để tận hưởng khoái cảm do tốc độ mang lại.

Andrew bắt đầu chạy quanh cái bàn trong bếp trước khi cậu biết
mình đang làm gì. Cậu vỗ hai cánh tay lên xuống đều đặn. Cậu cảm thấy
mình nhẹ bổng. Nhẹ hơn cả không khí! Như thể cậu đang bay. Cậu như thể
sẵn sàng cất cánh.

- Andrew! - Giọng Emily vang dội cả nhà bếp.

Andrew thấy bóng chị đang đứng trên ngưỡng cửa.

Cậu cười và giả vờ như không thấy chị. Cậu cứ chạy và vỗ vỗ tay
lên xuống. Cậu chạy vòng vòng quanh bàn rồi nhảy xổ vào Emily.

- Này! - Emily vừa quát vừa lui lại. - Có thôi đi không!

Andrew lảng ra rồi lại chạy quanh bàn. Lát sau cậu chồm tới
đứng ngay trước mặt Emily. Cậu trợn mắt nhìn chị. Cậu cảm nhận như thể
có một luồng nhiệt lượng trào lên mắt cậu. Luồng nhiệt ấy lớn đến nỗi
như chi phối cả tư duy cậu, như cậu muốn sử dụng nó để thôi miên Emily.

- Thôi ngay! - Emily quát nhưng chị lại tránh cái nhìn ấy. -
Tao thề là nếu mày còn làm cái trò ma cà rồng ấy trước mặt bạn bè tao
thì tao sẽ giết chết mày!

Andrew cảm thấy hơi sợ. Khi mắt Emily không nhìn cậu nữa, luồng nhiệt kia dường như giảm xuống.

Quả đúng là như thế. Andrew bắt đầu thấy run rẩy. Cậu nhận ra
là mình đang đứng trong bếp, đang vận chiếc áo choàng cũ của mẹ ra bên
ngoài bộ đồ ngủ của mình và cậu đang cố hớp hồn Emily. Theo cách của ma
cà rồng. Cậu chẳng muốn làm những hành động ấy. Nhưng cậu như thể đang
bị ai đó hớp hồn. Không phải Emily, chính cậu là người đang bị kẻ khác
điều khiển. Một cơn sóng mệt mỏi quét qua người Andrew. Cậu bước qua
Emily để ra ngoài. Emily bước theo cậu.

- Andrew! - Chị gọi. - Có chuyện gì vậy ?

Cậu không trả lời. Cậu vẫn mặc chiếc áo choàng và đi lên cầu thang.

- Andrew! - Chị gọi. - Chị đã sợ trò ma cà rồng này rồi. Chị chẳng đùa đâu!

Andrew khoá chặt cửa phòng mình. Rồi cậu vào phòng vệ sinh nằm
như tối hôm trước. Cậu cố quấn mình trong chăn và treo ngược chân lên
dây phơi đồ . Động tác ấy thật không dễ nhưng cậu vẫn cố làm cho bằng
được.

Cậu treo mình như thế một hồi lâu và nghĩ ngợi. Cậu giật nảy
mình khi nghe một tiếng động. Cửa phòng cậu bật mở ra, có ai đó đang
bước vào. Vào phòng cậu!

Cậu nghe tiếng bước chân đền gần, gần hơn nữa. Andrew nín thở. Cậu nghe tim mình nện thình thịch.

Mẹ cậu vẫn ngủ khi cậu trở lại cầu thang nhưng Emily chưa ngủ. Đấy chắc là Emily. Chị ấy đã tìm được chìa khoá.

- Đi đi, Emily! - Cậu quát qua cửa buồng.

Emily không trả lời.

- Em không đùa đâu, Emily! - Andrew gào lên. - Chị đi đi!

- Ta không phải Emily. - Một giọng nói nho nhỏ cất lên.

Nó không giống giọng của Emily.

Cửa buồng vệ sinh bật tung ra.

- Khô..ô...ônggg! - Andrew dùng hết sức lực hét lớn. - Đư..ừ..ừng!

Một con ma cà rồng đang đứng trước mặt Andrew. Một con ma cà rồng thật sự!

Andrew vẫn đang treo ngược người. Nhưng cậu vẫn thấy con ma đã
già lắm. Già lắm. Da nhăn nheo cả lại. Tóc nó ép sát vào cái đầu nhọn.
Nó mặc một tấm choàng dài màu đen. Trong ánh trăng, cậu thấy da nó nhợt
nhạt. Môi nó đỏ lòm. Đôi mắt đỏ như than hồng của nó lấp lánh.

Andrew cố cất tiếng thét. Nhưng cậu quá sợ.

- Xuống đi. - Con ma bảo. Bây giờ giọng của nó đã the thé.

Nhưng Andrew không thể cử động. Máu cậu như đông cứng trong người.

- Xuống đi, nhóc! - Con ma cà rồng giục, - Đừng có nằm như thế suốt đêm.

Andrew xoay người, rời sợi dây đứng xuống.

- Ra khỏi đây. - Con ma ra lệnh. - Lại đằng kia ta xem nào!

Andrew cố bước ra khỏi buồng, tiến về giữa phòng mình. Cậu run
lẩy bẩy. Cậu không thể nào có cách chế ngự được cơn run. Con ma đi vòng
quanh Andrew, quan sát cậu trong ánh trăng. Nó ghé mặt sát mặt Andrew.
Andrew thấy đôi mắt nó vằn đỏ, hàm răng trụt trồi của nó đen ngòm.
Andrew thấy bụng mình quặn thắt cả lại khi hít thở. Con ma có mùi như
mùi thịt ôi. Ma cà rồng dừng lại.

- Mày bé quá! - Nó nói. - Quá bé! - Nó lắc đầu ra vẻ thất
vọng. - Tao sẽ phải mất nhiều thời gian mới có thể luyện mày thành nhà
thông thái của Vương quốc Bóng Tối.

- Thành cái gì ? - Andrew hỏi.

- Thành nhà thông thái. - Con ma lừ mắt nhìn Andrew. - Thành một trong số bọn ta, những ma cà rồng.

- Tôi không muốn thành ma cà rồng! - Andrew gào to. - Tốt hơn là ông cứ trao sự thông thái ấy cho đứa khác.

- Ta chưa bao giờ phạm sai lầm khi chọn đệ tử. Chưa bao giờ!
Suốt sáu trăm năm nay! Rồi ta cũng hoàn thành sự nghiệp của mình thôi.
Ta đã thấy điều đó. - Nó thở dài. - Nhưng kết cục... - Nó mỉm cười. -
kết cục thì mày, nhóc con ạ, mày sẽ thành ma cà rồng. Ta rất mãn nguyện
về điều đó.

- Nhưng tôi không ... - Andrew mở miệng.

Đôi mắt ma cà rồng ánh lên tia giận dữ.

- Đứng nghiêm! - Nó ra lệnh. - Không có lý sự gì hết!

Andrew đứng nghiêm. Thật chẳng dễ chút nào bởi chân cậu cứ run
cầm cập, còn tim cậu thì như thể sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Ma cà rồng
lại đi vòng quanh cậu để kiểm tra. Rất nhiều câu hỏi hiện lên trong đầu
Andrew. Nhưng liệu cậu có dám hỏi không? Con ma cà rồng đã cấm cậu nói.
Andrew không thể không nói được nữa.

- Xin lỗi, thưa ngài ? - Cậu nói.

- Cái gì ? - Con ma quát.

- Có phải ngài...ngài để quyển sách xuống dưới giường tôi không
? - Andrew hỏi. - Cuốn sách có tên "Phương pháp trở thành ma cà rồng"
ấy mà ?

- Tự mày nghĩ ra điều ấy à? - Con ma trợn đôi mắt đỏ ngầu lên.

Andrew thấy mình ngốc thật. Nhưng cậu còn có câu hỏi nữa. Cậu sờ tay lên cổ:

- Và ngài đã cắn tôi, đúng chứ?

- Mày đúng là nhà thông thái, phải không? - Con ma ra vẻ tán
thành. - Dĩ nhiên ta đã ban cho mày cuốn sách ấy. Dĩ nhiên ta đã cắn. -
Nó đưa nắm đấm gõ vào đầu Andrew. - Khá lắm.

Andrew hơi dịch người lùi lại:

- Thế tên ngài là gì?

Con ma đáp:

- Ta là bá tước Ved. Bá tước Humphrey Ved.

- Humphrey ư ? - Andrew ngạc nhiên hỏi.

- Chứ sao ? - Con ma nhún vai. - Nhưng mày cứ gọi ta là ngài. Bây giờ, hãy chìa răng mày cho ta xem.

Môi Andrew giật giật khi cậu chìa răng cho con ma cà rồng xem.

- Trời ơi! Không có nanh ư ? - Ma cà rồng lắc đầu. - Mày phát
triển chậm quá, nhóc con ạ! Học trò gần đây của tao mọc nanh chỉ mấy
giờ sau khi nhận vết cắn của ta.

- Xin lỗi. - Andrew nói lí nhí. - Mẹ tôi bảo tôi cũng chậm mọc răng sữa.

- Răng sữa! - Ma cà rồng rên rỉ. Nó ngước đôi mắt đỏ nhìn lên
trần nhà. - Hỡi Thượng Đế của Bóng Tối, hãy ban cho tôi sức mạnh! - Nó
lẩm bẩm. Rồi nó hít một hơi thở thật sâu và quay nhìn Andrew. - Nào,
hãy đưa trả lại ta quyển sách! Cuốn "Phương pháp trở thành ma cà rồng
ấy".

Andrew rút quyển sách ra khỏi túi, đưa cho nó.

- Cuốn sách thật vô ích! - Cậu nói.

Ma cà rồng hít hít quyển sách.

- Ngươi đã thực sự làm hỏng nó.

Con ma đút quyển sách vào trong áo choàng. Cuốn sách như thể
biến mất. Rồi nó chìa bàn tay với mấy cái móng nhọn hoắt màu vàng nắm
lấy cổ tay Andrew, kéo về phía cửa sổ:

- Ta ra khỏi đây đi. - Nó bảo.

- Ngài đang làm gì vậy? - Andrew gào lên.

- Đã đến lúc học bài một của chương trình bay. - ma cà rồng nói.

- Bay? - Andrew cố giằng tay ra.

Ma cà rồng giữ chặt trong mấy ngón tay cứng như thép của nó.

- Đừng! - Andrew gào lớn. - Đừng!

Ma cà rồng kéo cậu đến gần cửa sổ hơn. Andrew liếc nhìn xuống đất. Giường ngủ của cậu ở trên tầng ba.

- Đừng! - Andrew gào. - Tôi không bay được!

Ma cà rồng trừng mắt nhìn Andrew:

- Đừng bao giờ nói không thể, nghe chưa nhóc. - Nó khuyên. - Hãy luôn nghĩ là mình có thể.

Rồi ma cà rồng tung mình bay khỏi cửa sổ tầng ba.

Nó lôi tuột Andrew ra theo và buông tay thả Andrew ra

- A...a...a...a...! - Andrew hét lên khi rơi xuống.

Một luồng sáng loá lên trước mắt Andrew. Cậu lại hét lên. Mặt đất đang tiến về phía cậu. Cậu sắp lao xuống đó! Cậu sắp chết!

- Bay đi! - Giọng con ma cà rồng vang bên tai cậu. - Dang cánh ra!

Andrew không có cánh. Cậu bèn dang tay ra. Ngay lập tức, mặt đất không tiến về phía cậu nữa.

Hú vía!

- Bây giờ hãy vỗ cánh đi! - ma cà rồng bảo. - Vỗ cánh đi nhóc!

Andrew vỗ hai cánh tay lên xuống. Bụng cậu thót lại như thể cậu
đang lên bằng thang máy, hoặc lên bằng máy bay. Andrew cứ đều đặn vỗ
cánh.

Cậu đang bay!

Mơ ư? Cậu nghĩ. Thật đúng là mơ. Andrew nhìn xuống. Mặt đất
dừng lại bên dưới cậu. Cậu thầm hỏi con ma cà rồng ở đâu rồi. Cậu quay
sang phải. Cậu không thấy nó. Nhưng cậu thấy một cái cánh. Một cái cánh
đầy lông lá màu nâu. Cánh của cậu! Cậu kiểm tra phía bên trái. Lại một
cái cánh nữa. Andrew chẳng thể nào tin nổi.

Cậu có cánh!

Andrew lại liếc nhìn hết cánh này sang cánh kia. Cậu quên cả vỗ
cánh. Cậu bắt đầu mất thăng bằng trong không trung. Cậu cố quờ quạng
như thể sử dụng tay để bám cái gì đó nhưng cậu chẳng thể nào điều khiển
nổi. Cậu rơi, rơi, rơi nhanh xuống đất.

- Đồ ngốc! - ma cà rồng nói. - Hãy dùng cánh!

Andrew xoè cánh ra. Cậu không chao đảo nữa. Mặt đất lại đứng
yên. Cậu nhìn thấy bầu trời đầy sao ở bên trên, Andrew vỗ cánh, bay lên
cao cho đến khi vượt qua các ngọn cây.

Rồi cậu lại kiểm tra cơ thể. Cánh cậu vẫn còn đó. Cậu nhìn xuống ngực. Ngực cậu bé lại và mọc đầy lông màu nâu.

Trời đất! Cậu nghĩ. Mình giống như một con dơi.

- Mày là một con dơi! - Giọng của ma cà rồng cắt ngang mạch suy
nghĩ của cậu. - Mày nghĩ mày là một con chim bạch yến chắc? - Nó giễu.

Mình là dơi à? Andrew vẫn chưa tin được điều ấy. Một con dơi!

Nhưng cậu vẫn có ý nghĩ của một cậu bé. Một cậu bé biết bay.

Andrew cảm thấy có luồng gió mát thổi qua cậu. Cậu bay chấp
chới trong không trung. Cậu muốn mình cứ bay mãi như thế, cứ bay lượn
tung tăng trên bầu trời đầy sao.

Nhưng... cậu lại sợ! Ngộ nhỡ bây giờ cậu lại trở thành người? Từ ngọn cây cậu rơi mạnh xuống đất thì sao?

Mãi nghĩ về cú rơi, cậu quên cả vỗ cánh. Rồi cậu không nghĩ về
bất kỳ việc gì nữa vì sợ không thể tiếp tục bay. Nhìn xuống dưới mặt
đất, cậu thấy một vệt đen. Đấy là con sông. Cậu thầm nhủ không biết
mình đã bay bao xa. Cậu phân vân không biết mình có còn nhớ lối quay
lại nhà nữa hay không?

- Hãy theo ta! - Ma cà rồng ra lệnh.

Bây giờ, Andrew nhìn rõ vật trước mặt mình. Đấy là một con dơi đen sì khổng lồ. Dĩ nhiên đấy là con ma cà rồng!

Andrew tăng tốc bám theo ma cà rồng. Cậu bắt đầu tin tưởng đôi
cánh. Khi cậu vỗ xuống, nó quạt vào không khí nâng cậu lên cao hơn. Khi
cậu giữ yên, cơ thể cậu chao lượn. Khi cậu vỗ nhẹ về phía trước, chúng
tựa như một cái phanh hãm tốc độ lại.

T.J quả đúng về việc này.

Bay quả thật là diệu kỳ.

- Hãy đáp xuống bìa rừng. - Ma cà rồng bảo.

Andrew chao cánh bám theo con dơi ma từ từ đáp xuống. Bây giờ
cậu có thể nhìn thấy những ngôi nhà, những cột điện và cả dây điện
thoại nữa.

Cậu đang lao xuống.

Lao xuống nhanh quá!

Cậu không còn thấy rõ gì nữa. Mọi thứ đã nhạt mờ. Một cái bóng
nâu sẫm choán đường cậu. Cái cây! Ối! Andrew lắc nhanh người tránh
không đâm vào cây.

Một cái cây khác xuất hiện trước mắt cậu. Cậu suýt lao vào nó. Rồi cậu gần như đâm sầm vào tường của một ngôi nhà.

Cậu đã có ra đa của loài dơi. Nhưng làm sao cậu lại có thể điều chỉnh hướng bay một khi lao tới với một tốc dộ như thế.

Hú vía! Cậu suýt húc đổ nhào trụ điện.

Ầm!

Andrew đâm sầm vào thân cây cao nhất. Mắt cậu nổ đom đóm. Cậu
rơi xuống đất. Cậu nằm bất động. Rồi cậu run rẩy. Một cơn đau lan khắp
cánh của cậu. Xương cậu dịch chuyển phát ra tiếng kêu răng rắc. Rồi cậu
thấy chúng dài ra, dài thêm nữa, dài mãi. Da cậu căng ra. Và khi các
đốt xương cứ dài ra mãi chúng kéo căng da cậu rồi cứ thế căng mãi...

Andrew nghe tiếng rách. Cậu nhắm nghiền mắt . Cậu biết cái gì bị rách.

Da cậu!


Được sửa bởi ▲ Akashi ▲ ngày Sun Dec 13, 2009 2:15 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://12bamu.forum-viet.net
BoKoNan
Goldie
BoKoNan

Tổng số bài gửi : 353
Birthday : 22/04/1996
Zodiac : Taurus
Chinese zodiac : Rat
Join date : 12/12/2009
Thanks : 1
Đến từ : Oblivion

Trở thành ma cà rồng Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Trở thành ma cà rồng   Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeSun Dec 13, 2009 2:12 pm

CHƯƠNG 6

Tiếng rách dừng lại. Ngay lập tức vạn vật im
ắng. Hoàn toàn im ắng. Andrew nghe tiếng dế kêu nỉ non ở mãi đằng kia.
Cậu mở mắt. Cậu thấy mình đang ngồi dưới một gốc cây, chân không mang
giày và mặc đồ ngủ. Và cậu có tay, chân và cả làn da bình thường, da
người! Cậu xắn tay áo nhìn cánh tay. Da cậu không bị xước hay rách tí
nào. Cậu lại trở thành chính cậu, Andrew Griffin, một con người. Andrew
gập cánh tay, co chân nhưng chẳng thấy đau đớn gì cả. Thậm chí đầu cậu
cũng chẳng đau ở chỗ húc vào thân cây. Bây giờ, Andrew mới nhìn quanh.
Cậu nhận ra mình đang ở trong cánh rừng phố Fear. Nhưng chính xác nơi
nào thì cậu cũng không biết.

- Mày đây rồi. - ma cà rồng tiến về phía cậu. - Mày không nghe
lời ta hả nhóc? Ta đã bảo mày hạ cánh xuống bìa rừng cơ mà.

Andrew nhún vai:

- Tôi bị lạc đường. - Cậu đang gượng đứng lên. - Những tiếng rách ấy là gì vậy?

- Để biến mày thành một con dơi... - Ma cà rồng bật ngón tay
kêu cái tách. - Chẳng hề gì đâu. Rồi tiếng tách sau đó là để biến mày
trở lại thành người. - Ma cà rồng chun chun mũi khi phát âm chữ người.
Tiếng rách ấy cứ diễn ra đều đấy. Nhưng mày đừng lo. Càng về sau càng
dễ và nhanh hơn, một khi mày đã thự sự là ma cà rồng.

- Nhưng thưa ngài Ved, - Andrew nói. - Có điểm này, tôi muốn nói là tôi chẳng thích thành ma cà rồng thực sự đâu.

- Tại sao lại thế? - Ma cà rồng ngạc nhiên hỏi . - Mày không thích bay à?

- Bay thì hấp dẫn lắm, nhưng...

- Hấp dẫn gì chứ? - Bá tước Ved cắt ngang. - Hấp dẫn chứ gì?
Mày có biết là bao nhiêu người hằng khao khát được bay như mày tối nay
không?

- Tôi biết. - Andrew nói. - Nhưng ... tôi chỉ muốn mình biết
bay thôi. Thật đấy! Tôi không muốn biến thành dơi, không muốn phải ngủ
vào lúc ban ngày, không muốn làm... mọi chuyện mà ma cà rồng làm.

- Ồ, chúng ta sẽ quên ngay những thứ tình cảm ấy mà. Chuyện ấy
cũng thường tình thôi. Rồi chúng ta sẽ cảm thấy tốt hơn. - Ma cà rồng
khoác tay qua vai Andrew. - Rồi mày sẽ thấy là mày khao khát muốn trở
thành ma cà rồng! - Nó ngẩng mặt cười khanh khách vẻ hài lòng với trò
đùa của mình.

- Tôi sẽ chẳng khao khát đâu, - Andrew không cười. - Hãy tin lời tôi nói đi!

- Mày sẽ! - Ma cà rồng quả quyết. - Hãy tin ta! - Nó mỉm cười. Mấy cái rằng lởm chởm nhọn hoắt chìa hết cả ra.

Andrew rùng mình. Cậu không muốn trở thành quái vật như bá tước
Humphrey Ved, người ngợm thì hôi thối, sặc mùi chết chóc. Không bao
giờ!

- Này... - Ma cà rồng nghiêm giọng nói. - Chẳng mấy nữa cơ thể
của mày sẽ dị ứng với thức ăn của loài người. Mày sẽ phải săn tìm...

- Ngài muốn nói...- Andrew bực tức hỏi. - Ngài muốn bảo là tôi sẽ phải uống...

- Máu! - Ma cà rồng kết thúc câu nói cho cậu. Nó trợn mắt lên. - Mày nghĩ gì nào? Nước cà rốt chắc? Này, khi mày săn...

- Đừng! - Andrew cắt ngang. - Đừng! Thưa ngài Ved! Đừng bắt tôi săn!

- Nhưng mày phải săn. - Ma cà rồng nhấn mạnh. - Bài học săn bắt thứ nhất bắt đầu!

- Xin ngài đừng bắt tôi săn! - Andrew nài nỉ. - Tôi xin ngài!

- Mày sẽ không bắt đầu bằng việc săn người đâu nhóc. - Ma cà rồng bảo cậu. - Mày thích bánh hambuger chứ?

- Hambuger ư? - Andrew hỏi và cảm thấy hoàn toàn nhẹ nhõm. - Ý ngài là...tôi chỉ săn bánh hambuger?

Ma cà rồng thở phì phò.

- Không, ý ta là mày thích ăn thịt đấy. - Nó chậm rãi nói. -
Thịt của động vật ấy mà. Như thế mày sẽ bắt đầu săn động vật và uống
máu chúng.

- Không! - Andrew nhắm nghiền mắt lại. Cậu cảm thấy hoảng sợ.
Cậu không thể uống máu động vật! Cậu phải tìm cách từ chối việc săn
đuổi này!

- Ta bắt đầu đi thôi nhóc! - Ma cà rồng nói.

- Khoan đã! - Andrew bảo.

Con ma nhìn cậu:

- Có chuyện gì vậy?

- Tôi không thể uống máu. - Andrew nhe răng ra. - Tôi không có cái nanh nào cả.

Khuôn mặt nhăn nhó của Ma cà rồng bỗng bật cười:

- Này! Quả đúng là mày không quá đần! - Nó nói. - Học trò ta,
không phải đứa nào cũng dám cãi lại lời ta như mày đâu. Nhưng chẳng sao
đâu, con mồi đầu tiên của mày thịt rất mềm đấy. Răng mày có thể cắn
phập qua lớp da. Mày có thể uống máu thoả thích. Ban đầu, quả là hơi...
chưa quen. Nhưng, đấy là một bữa tiệc ra trò.

Dạ dày Andrew lại co thắt lại. Cậu không còn cách nào thoái thác nữa rồi.

- Việc đầu tiên mày phải làm là...- Ma cà rồng giảng giải.

- Tôi phải đi tắm! - Andrew cắt lời nó.

Ma cà rồng chỉ tay vào rừng:

- Vậy thì đi đi!

Andrew co chân chạy. Cậu chạy sâu vào cánh rừng phố Fear. Cậu
không sợ bởi cậu đang lẩn trốn con ma. Cậu cắm đầu chạy. Cậu cố chạy
thật xa. Cậu muốn tẩu thoát. Andrew chạy cho đến lúc không thể nào nhấc
nổi chân lên được nữa. Cậu dừng lại trong vạt rừng trống nho nhỏ. Cậu
tựa người vào một thân cây, hổn hển thở. Cậu định sẽ phóng chạy ngay
khi nghe bất cứ dấu hiệu gì của con ma.

Nghe tiếng lá cây lạo xạo, Andrew quay lại nhìn. Cậu hy vọng
đấy là tiếng lũ sóc, hoặc là một con thỏ hay có thể là một chú gấu.

Nhưng ngay mép vạt đất trống, con ma đã đứng sừng sững. Nhưng... tại sao nó lại mỉm cười nhỉ?

- Tuyệt vời lắm, nhóc ạ! - Nó xoa xoa hai bàn tay vào nhau khi bước lại gần Andrew. - Đây là một địa điểm lý tưởng.

- Địa điểm lý tưởng? - Andrew hỏi lúc nãy còn hoa cả mắt.

- Vạt rừng trống này này. - Con ma gật gù ra vẻ tán thành. - Ở đây có nhiều hang lắm. Có nhiều thỏ non lắm!

Andrew rên rỉ. Bây giờ liệu cậu có còn cách nào thoát khỏi con ma cà rồng kia không?

- Này, nhóc. Việc đầu tiên mày làm là phải lắng nghe. - Ma cà rồng bảo cậu. - Nghe nhịp tim đập ấy.

- Nhịp tim ư? - Andrew máy móc lặp lại. Cậu vẫn đang cố tìm kế thoát trong cơn tuyệt vọng.

- Tim là gì ư? - Con ma cúi sát Andrew. - Đấy là cái bơm làm
máu chảy khắp cơ thể mày! Âm thanh nó phát ra được gọi là nhịp đập của
quả tim. Hãy lắng nghe tiếng đập ấy.

Andrew vò đầu bứt tai:

- Tôi chẳng nghe được gì cả. - Lát sau cậu nói. - Tôi chắc là mình không phải là một tay thợ săn giỏi.

- Cố nữa đi! - Ma cà rồng ra lệnh. - Nhắm mắt lại!

Andrew nhắm nghiền mắt. Cậu biết cậu sẽ không nghe tiếng tim.
Rồi ma cà rồng sẽ buông tha cậu. Cậu phải thực hiện ý đồ này. Cậu giả
vờ chăm chú lắng nghe.

- Cố nghe đi! - Giọng ma cà rồng thôi thúc.

- Chao ôi! - Andrew không còn đường nào khác. Cậu lắng nghe!

Cậu nghe tiếng gió luồn qua rừng cây. Tiếng dế đang nỉ non ở xa
xa. Tiếng vỗ cánh trên đầu. Tiếng của con gì đó đang dè dặt lần bước
trên lớp lá khô. Cậu chỉ nghe các âm thanh của rừng. Thính giác của cậu
vẫn hãy còn là thính giác của con người. Cậu không thể nghe theo lối
của một con ma cà rồng thực sự. Không nghe được tiếng của nhịp tim.
Andrew mỉm cười nhẹ nhõm. Cậu mở mắt ra.

- Thế nào? - Con ma hỏi. - Mày đã nghe được chưa?

- Xin lỗi , - Andrew vui vẻ nói. - Tôi chẳng nghe được chút nào.

- Tập trung mạnh nữa đi. - Con ma khuyên. - Ta biết mày có thể làm được việc này. Ta sẽ giúp cho, nhóc.

Andrew lại nhắm mắt. Cậu đang nghĩ về tiếng tim. Tiếng tim có
âm thanh như thế nào nhỉ? Lụp - bụp. Lụp - bụp. Lụp - bụp. Lụp - bụp.
Lụp - bụp. Chắc là nó kêu như thể trái tim trong cuốn phim khoa học mà
thầy Kopnick chiếu cho cả lớp xem ở trường. Rồi bọn học sinh cứ nhắc
lại âm thanh ấy để trêu nhau suốt mấy tháng sau đó: Lụp - bụp. Lụp -
bụp. Lụp - bụp. Nhưng cậu sẽ không nghe thấy âm thanh ấy. Cậu chỉ nhắm
mắt một lát. Rồi cậu mở ra và nói "Tôi không nghe thấy gì cả. " Cậu
quyết tâm sẽ thực hiện mẹo này mãi cho đến lúc con ma phát cáu không
thu nhận cậu làm đồ đệ nữa. Nhưng rồi Andrew đã nghe thấy. Cậu không
thể nào nhầm lẫn. Nó không giống tiếng nhịp tim trong phòng thí nghiệm
ở trường. Không giống tí nào.

Đấy là một quả tim bé xíu đang đập nhanh. Andrew đứng im phăng
phắc. Cả cơ thể cậu đều tập trung vào tiếng đập khẽ ấy. Rồi như có một
ma lực níu kéo, cậu tiến về phía phát ra âm thanh ấy. Miệng Andrew ứa
đầy nước bọt.

- Giỏi , giỏi! - Ma cà rồng khẽ động viên. - Bám theo nó đi!

Andrew gật đầu. Cậu vẫn nhắm mắt. Cậu không muốn để lạc mất tiếng tim đang đập kia.

- Bám theo đi!. - Con ma lại giục . - Đi đi!

Andrew phóng nhanh qua rừng cây. Mắt cậu vẫn nhắm. Cậu không
cần nhìn. Những giác quan khác của cậu trở nên cực kỳ tinh nhạy. Cậu
tránh được cái cây cản ngay trước mặt. Bằng cách nào đó mà cậu có thể
thấy được lối mòn trải trên mặt đất. Cậu dồn hết thính giác vào tiếng
tim kia. Cậu thấy chân mình cứ di chuyển vùn vụt. Cậu đến gần hơn, nhịp
tim nghe nhanh hơn. Hẳn nạn nhân của cậu biết cậu đang đến. Nhưng nó
chẳng biết trốn đi đầu hoặc chạy đi đâu. Cuối cùng cậu nghe rõ ràng
nhịp tim ấy. Nó lan toả khắp các giác quan của cậu. Nước bọt từ miệng
cậu nhỏ ra ướt cả cằm. Cậu chưa bao giờ cảm thấy đói như lúc này. Cậu
không thể đợi được nữa. Cậu muốn cắm ngập răng vào con mồi để uống dòng
máu đang nóng hổi. Bây giờ Andrew mở mắt ra. Trước mặt cậu là con thỏ
nâu bé nhỏ. Nó run rẩy. Mắt nó mở to đầy kinh hoàng. Andrew nhìn đôi
mắt đang hoảng sợ đó. Con thỏ không nhúc nhích. Có thể nó đang chết
cứng vì sợ hãi. Andrew đưa tay vồ con thỏ. Cậu đưa nó đến gần miệng.
Nhịp tim của nó càng thôi thúc cơn đói của cậu lên đến cực điểm. Cậu
vuốt qua người con thỏ đang sợ hãi ấy một cái. Nhưng cậu chẳng thấy nó
đáng thường tí nào cả.

Cậu thấy bụng mình sôi ùng ục.

Cậu thấy trước mặt mình là món ăn tuyệt vời.

Andrew nhe răng.

Miệng cậu chạm vào cổ con vật.

Lông con thỏ chạm vào môi Andrew. Cậu chun mũi lại:

- Hắt xì!

Tiếng hắt xì đã gột sạch nhịp tim con vật ra khỏi đầu cậu. Cậu
đưa tay chùi mũi. Cậu nhìn con thỏ đang chết khiếp trong tay mình. Cậu
đang nghĩ gì nhỉ? Có phải cậu muốn cắn con thỏ bé nhỏ và hút máu nó
không? Không thể thế được! Cậu thả rơi con thỏ. Nó chui ngay vào bụi.
Andrew rùng mình. Cậu đã muốn uống máu con thỏ đó. Một cảm giác khó
chịu dâng lên trong người cậu. Suýt nữa thì.. thật ghê tởm, cậu lại
muốn uống máu thỏ nữa cơ chứ! Rồi cậu cảm thấy một cơn tức giận đang
lởn vởn đâu đó. Con ma cà rồng! Nó lướt qua rừng cây tiến về phía cậu.
Bá tước Ved sẽ làm gì cậu đây? Lão ta sẽ sử dụng hình phạt nào cho hành
động thả con thỏ ấy? Ma cà rồng dừng trước mặt Andrew.

- Ta đã đánh giá sai mày. - Nó nói.

- Tôi đã bảo ngài rồi. - Andrew lí nhí nói. - Tôi không muốn...

- Câm họng! - Ma cà rồng giơ một cánh tay lên. - Mày nói nhiều
quá, nhóc. Nói nhiều quá. Mày phải nghe. Nghe và học thuộc.

- Thôi đuợc. - Andrew lẩm bẩm.

- Hầu hết những người mới bắt đầu, - nó nói, - đều thích xơi thịt động vật.

Andrew gật đầu. Suýt nữa thì cậu đã làm điều ấy. Thật may!

- Họ tấn công động vật để giết thịt. - Con ma tiếp tục nói. - Họ không bao giờ có cảm giác thích máu người.

- Ngài muốn nói, - Andrew mở miệng. - Là ngài không phạt tôi?

- Không. - Ma cà rồng mỉm cười. - Ta lấy làm mừng vì mày đã buông con thỏ ra. Đấy là một dấu hiệu tốt, nhóc ạ. Tốt lắm.

Một dấu hiệu tốt ư? Andrew cảm thấy run rẩy khi một ý tưởng
kinh hoàng xuất hiện trong đầu cậu: Mình đang trên đuờng đến giai đoạn
khao khát máu người.

- Xúi quẩy thay, - Ma cà rồng nói tiếp, - mày không thể học
bài săn người đuợc. Ta không thể dạy vì mày chưa có nanh. Bài học ấy
đành phải hoãn lại thôi.

Andrew cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.

- Nanh của mày sẽ mọc ngay thôi, nhóc. - Ma cà rồng khoác tay
qua vai cậu. - Này, chắc chúng sẽ mọc ngay sau bài kinh - cầu - mọc -
nanh đấy, - con ma lại đùa.

Cả hai đi xuyên qua khu rừng phố Fear.

Andrew không biết cái nào tệ hơn: mùi chết chóc của ma cà rồng hay những câu nói đùa xấu xa của nó.

- Mày còn nhỏ lắm, nhóc à, - con ma nói. - Nhưng có nhiều triển
vọng. Ta biết ngay là mày không thích máu thỏ mà! Ta cảm nhận đuợc điều
ấy khi nhìn tướng mạo mày!

Chúng tiếp tục đi. Ma cà rồng cứ huyên thuyên nhưng Andrew
không nghe. Cậu nghĩ về con thỏ ấy. Cậu sẽ chẳng bao giờ có ý định cắn
răng vào cổ thỏ nữa. Suýt nữa thì cậu đã làm điều ngu ngốc đó. Cậu phải
nghi kế đừng biến thành ma cà rồng nữa. Andrew chỉ còn một hy vọng:
T.J. Nếu như có ai đó biết cách ngăn, không để cậu biến thành Ma cà
rồng thì người đó chính là T.J.

Ma cà rồng dừng lại bên hồ Fear. Nó quan sát bầu trời. Andrew
cũng nhìn lên. Những vì sao bắt đầu mờ dần. Trời không còn quá tối nữa.

- Bình minh sắp đến rồi đấy. - Con ma nhắc nhở. - Nhanh lên, nhóc! Hãy đào một cái hố để ẩn mình vào.

- Một cái hố ư? - Andrew chẳng thể nào tin đuợc tai mình.

- Đi tìm một cái gậy để đào. - Ma cà rồng nói. - Mặt đất sẽ che chở. Họ hàng ma cà rồng nhà ta cần phải sống gần đất.

- Tôi không thể ngủ trong hố đâu! - Andrew phản đối. - Tôi sẽ ngạt thở đến chết mất.

- Ồ, mày và cái giống người nhà mày lại cứ bày vẽ ra bao nhiêu
thứ tiện nghi quái quỷ. - Ma cà rồng bực bội liếc nhìn cậu. - Ta không
có thời gian để tranh luận đâu. Về nhà đi. Tối mai ta sẽ đến đón mày
đấy.

Andrew nhìn tấm áo choàng của con Ma cà rồng phồng ra, xoay
tít quanh người nó. Chiếc áo dường như nuốt chửng con ma. Rồi khi chiếc
áo biến đi, một con dơi đen khổng lồ xuất hiện. Nó vỗ cánh bay vọt lên.
Andrew nhìn theo cho đến lúc nó biến mất khỏi tầm mắt.

Bây giờ bầu trời đang lấp lánh những tia sáng hồng hồng.
Andrew biết trời sắp sáng. Tốt. Không có ai ở quanh đây cả. Không có ai
thấy cậu mặc bộ đồ ngủ chạy về nhà đâu. Andrew cắm cổ lao qua rừng. Tia
nắng bắt đầu chạm vào da cậu. Cậu nấp vào bóng của một cây sồi cao to
rồi cứ nương theo bóng cây, cậu chạy thẳng về nhà.

Lúc về tới nhà, cậu tìm dưới thảm cửa chiếc chìa khoá dự phòng
rồi mở cửa. Cậu nhón chân đi lên cầu thang. Mẹ và chị Emily vẫn đang
ngủ. Nhìn đồng hồ, cậu biết lúc ấy mới sáu giờ sáng.

Andrew soi mặt vào chiếc gương trong buồng vệ sinh. Mặt cậu đỏ
bừng, những vết tàn nhang nứt nẻ cả ra. Da cậu đau buốt. Cậu lấy kem
chống nắng của mẹ bôi lên nhưng cơn đau vẫn không giảm. Andrew vào
phòng ngủ và gieo phịch người xuống giường. Cậu cảm thấy mệt mỏi. Một
đêm quá ư kinh hoàng! Cậu nằm im. Nhưng cậu không thể ngủ. Andrew trở
mình. Cậu vẫn chưa có nanh. Đấy là dấu hiệu tốt. Con ma cà rồng sẽ
không ép cậu uống máu người khi nanh cậu chưa mọc. Có lẽ chúng sẽ không
mọc. Có lẽ cậu sẽ không trở thành một con ma thực sự. Có lẽ! Dẫu sao
thì T.J cũng biết cách khử cú đốt của ma cà rồng. Nó biết mọi thứ về
loài mà này. T.J là niềm hy vọng duy nhất của cậu.

Andrew nhắm mắt lại. Ý nghĩ cứ lộn xộn trong đầu cậu khi giấc ngủ ập đến.

Một cú đau nhói làm cậu thức giấc. Có chuyện gì không ổn rồi.
Cậu cảm thấy đau đớn và choáng váng. Miệng cậu tê buốt. Cậu chạy vào
phòng tắm. Cậu soi gương. Mặt cậu vẫn đỏ. Khi mở miệng ra, cậu cất
tiếng thét.

Nanh!

Andrew há hốc mồm nhìn trong cơn kinh hãi đến tột độ.

Nanh cậu đang mọc dài ra.

Không! Cậu không muốn có nanh. Nhưng chúng đã mọc ra rồi. Chúng
đâm thủng lợi, mọc chồm qua răng cửa, vẩu ra ngoài, trắng hếu, nhọn
hoắt.

Andrew sờ tay lên đầu răng. Chúng sắc như kim.

Cậu quay lại, chạy ra hành lang , tìm đến phòng chị.

- Emily! - Cậu gọi. - Emily, hãy thức dậy đi!.

- Hôm nay thứ bảy, cái đồ thùng rỗng kia. - Emily càu nhàu. - Có đi đi cho người ta nhờ không?

- Emily, - Andrew đấm cửa rầm rầm. - Em đã bị biến thành ma cà rồng. Ma thật đấy! Chị cứu em với!

Giọng nói của Emily càng lộ vẻ bực bội:

- Chị đã phát ngấy với cái trò ma cà rồng của em rồi. Đi không, chị hét lên bây giờ!

- Không đùa đâu, em cần sự giúp đỡ. - Andrew van nài. - Giúp em với!

Emily úp chiếc gối lên mặt.

Nhưng Andrew đã vào phòng và cứ nói. Cậu kể cho chị nghe mọi
chuyện. Về tối hôm qua, về việc con ma già vào phòng cậu, cậu đã nhảy
qua cửa sổ và bay đi sau khi biến thành một con dơi.

Rồi cậu dừng lại hỏi:

- Chị có nghe không đấy?

Emily gật đầu.

Khi kể hết mọi chuyện, Andrew kéo cái gối ra khỏi mặt Emily.

- Thật là một cơn ác mộng. - Emily càu nhàu, mắt chị vẫn nhắm.

- Hãy mở cặp mắt mê muội của chị ra. - Andrew cáu kỉnh nói.

- Mày có hứa là sẽ đi ngay không? - Emily hỏi.

- Được. - Andrew hứa. - Em sẽ đi ngay.

Buông một tiếng thở dài, Emily từ từ mở mắt ra.

- Chị có giải thích nổi chuyện này không? - Andrew hỏi. Rồi cậu nhe răng, chìa mấy cái nanh ma cà rồng ra.

- Đơn giản thôi!. - Emily đưa tay nắm mấy cái nanh cố nhổ ra.

Andrew để mặc cho chị kéo. Cậu ước giá mà chị có thể nhổ ra được. Lát sau chị dừng lại, nheo mắt ra vẻ giễu cợt:

- Này, em đã dán bằng cách gì vậy? - Chị hỏi. - Bằng keo con voi à?

Andrew lắc đầu:

- Nó là thật đấy. Những cái nanh ấy thật đấy.

Emily ra khỏi giường.

- Đến cửa sổ nào, ánh sáng nơi ấy rõ hơn. - Emily nói.

Andrew theo cô. Khi dừng lại, Emily đưa tay che miệng ngáp. Mắt Emily mở to.

- Giúp em với, chị! - Andrew nài nỉ. - Em phải làm gì bây giờ?

- Cái đồ lừa đảo! - Emily hét lên.

- Cái gì? - Andrew như thể không tin được tai mình nữa.

- Tại sao mày cứ lừa tao mãi thế? - Emily gào lên. - Làm sao tao có thể giải thích chuyện này với lũ bạn được?

- Lũ bạn của chị ấy à? - Andrew quát. - Ai thèm quan tâm đến
cái lũ vớ vẩn ấy? Liên quan gì đến em? Em sắp biến thành ma cà rồng rồi
đây này!

Andrew quay người, giận dữ ra khỏi phòng. Chị thật chẳng biết
điều tí nào! Không giúp mình thì chớ... nếu em biến thành ma cà rồng em
sẽ cho chị biết tay.

Andrew nhấc máy điện thoại cho T.J:

- T.J đấy à? - Andrew hỏi khi nghe có người nhấc ống nghe. - Nó đã xảy ra rồi.

Andrew đi xuống tầng hầm. Có lẽ ánh nắng sẽ chưa giết chết cậu.
Nhưng cậu không dại gì mà đi thử. Tầng hầm chỉ có hai cửa sổ. Cậu lấy
giấy đen dán kín các kẽ hở. Rồi cậu kéo ghế đến bật công tắc bóng đèn
tròn. Ánh điện đủ chiếu sáng tầng hầm.

Gần đến tám giờ, Andrew nghe tiếng T.J gõ cửa. Cậu nghe tiếng
Emily ra mở cửa. Lát sau, T.J nhẹ nhàng bước xuống tầng hầm, tay ôm
theo cả chồng sách.

- Tớ mang theo tất cả bộ sưu tầm. - T.J hào hứng nói. - về ma
cà rồng đây. Tớ đèo đến đây bằng xe đạp. - Nó đặt chồng sách lên bàn. -
Nào,... đưa tớ xem nào.

Andrew chìa nanh ra.

- Tuyệt quá! - T.J thốt lên. - Thật là diệu kỳ! Cậu phải chọn tớ là nạn nhân đầu tiên của cậu đấy nhé. Hứa đi!

- Mình lấy làm tiếc. - Andrew buồn bã nói. - Cậu không nhớ
nhiệm vụ cậu đến đây là giải bỏ lốt ma cà rồng cho mình à? Khi cậu làm
xong điều đó thì làm sao mình có thể cắn được cậu chứ.

- Phí thật! - T.J lẩm bẩm. Rồi nó lại chạy ra ngoài mang nốt mấy quyển sách trong bộ sưu tập về ma cà rồng của mình vào.

Khi nó trở lại, Andrew nói:

- Làm ma cà rồng chẳng thú vị gì đâu, T.J à. Nó thật khủng khiếp.

Andrew kể cho T.J nghe chuyện viếng thăm của con ma già tối hôm qua. Mắt T.J sáng rực lên theo từng chi tiết.

- Tối qua, - Andrew nói. - lão ma ấy còn dạy mình săn.

- Tuyệt vời quá! - T.J nói.

- Chẳng phải tuyệt vời đâu! - Andrew rên rỉ. - Đây là điều mình
muốn nói cho cậu hay. Mình tóm được một con thỏ bé xíu và suýt nữa mình
đã cắn vào cổ nó và...

- Uống máu nó? - T.J nói tiếp cho cậu.

Andrew chỉ gật đầu.

- Hừ! Tớ nghĩ ma cà rồng - tập sự thì phải cố thu xếp để học làm quen với thức ăn mới của mình. - T.J nói.

- Nhưng mình không muốn! - Andrew gào to như hét lên. - Mình
chỉ muốn ăn bánh, khoai tây rán và kem thôi, và mình chỉ thích uống
nước chanh, sữa pha sô đa.

- Thế còn loại nước đọng dưới quan tài. - T.J đùa.

- Chẳng có gì đáng để đùa cả đâu! - Andrew nghiêm giọng lại.
Cậu thở dài. - Nào, ta hãy xem qua mớ sách này đi. Mình và cậu phải tìm
cho bằng được cách hoá giải lốt ma cà rồng.

- Andrew? - Emily thò mặt xuống tầng hầm nói. - Chị quyết định sẽ giúp em.

- Đừng có tỏ vẻ ban ơn. - Andrew nói.

- Không phải đâu. - Emily trịnh trọng nói. - Chẳng nhẽ em lại nghĩ chị muốn được nổi tiếng bởi có cậu em là ma cà rồng à?

- Đây này. - T.J đưa cho Emily cuốn "Nhập môn ma cà rồng". Cuốn
sách này sẽ giúp chị biết những nguyên lý cơ bản nhất về ma cà rồng.

Emily thu xếp một chỗ ngồi trên nắp cái thùng gỗ. Lát sau chị
xoắn xoắn chuỗi hạt. Đấy là cách Emily thường làm khi say mê một cuốn
sách. T.J đang lục lọi mấy cuốn truyện sâu hơn. Andrew lật hết cuốn này
sang cuốn khác. Cậu như thể không có cách tìm được cuốn nào giúp ích
được cho mình. Hai tiếng đồng hồ trôi qua, chúng vẫn ngồi yên làm việc
đó. Andrew lắc đầu:

- Cuốn này đưa ra nhiều cách giúp con người trở thành ma cà
rồng. - Cậu nói. - Nhưng nó chẳng đả động gì đến chuyện biến ma cà rồng
thành người.

Cậu quay sang Emily:

- Chị có tìm thấy gì không?

- Nhiều thứ lắm. - Emily hào hứng nói. - Em có biết ma cà rồng
cắn nạn nhân của mình mấy phát thì người đó sẽ biến thành ma sói không?

- Emily! - Andrew gào lên. - Việc này chẳng phải trò đùa đâu. Nó là vấn đề sống chết đấy! Chớ có mà mê ma cà rồng!

- Xin lỗi! - Emily nói. - Nhưng nó viết hay lắm.

- Hay khi chị chưa biến thành ma thôi. - Andrew nói.

- Nghe này, - Emily nói. - Đúng đấy, chị đọc sách thấy nói ma
cà rồng ghét tỏi và hạt hướng dương. Nhưng chúng lại giỏi phát hiện ra
nạn nhân của mình. Chúng có thể thấy rất nhiều sinh vật bé tí. Chúng bị
lạc ở các ngã tư và không thể soi mình vào gương.

- Chà, em vẫn có thể thấy mình trong gương đấy. - Andrew nói.
- Như thế em chưa thật sự là ma cà rồng. Vậy nên ta vẫn còn cách xoay
chuyển tình thế.

Cả ba lại chúi đầu vào mấy quyển sách. Cuối cùng Emily bảo:

- Cuốn sách này khẳng định ma cà rồng không thể lẻn vào nhà trừ phi nạn nhân của nó ngỏ lời mời.

- Nhưng chỉ là lần đầu tiên, - T.J nói. - Sau đó chúng có thể đến hoặc đi tuỳ thích.

- Có lẽ chúng ta sẽ tìm ra con ma đã cắn em. - Emily nói. - Vậy em có mời nó vào không hả Andrew?

Andrew cau mày cố nhớ. Lần đầu tiên cậu gặp ma cà rồng là ở
trong một giấc mơ. Nó gõ cửa sổ. Trong mơ, Andrew ra mở cửa cho nó.

- Chắc là em đã mời. - Cuối cùng Andrew thừa nhận. - Em nghĩ mình mơ nhưng chắc là em không mơ.

T.J quẳng một cuốn sách bìa đỏ lớn xuống.

- Chẳng có gì mới mẻ trong đám sách này cả. - Nó nói. - Chỉ còn
một cách duy nhất là theo phương pháp cổ điển để giúp cậu thôi.

- Phương pháp gì? - Andrew hỏi. - Mình sẽ thực hiện ngay.

T.J nhìn thẳng vào mắt bạn:

- Cậu phải tiêu diệt con ma đã biến cậu thành ma cà rồng.

- Tiêu diệt hắn ư? - Giọng Andrew run rẩy. - Nhưng T.J này,
hắn... hắn... khủng khiếp lắm! Hắn là ma cà rồng - chuyên nghiệp. Chắc
mình sẽ phải...

Andrew không thể nói ra cái từ ấy.

- Cậu phải thực hiện ba điều. - T.J bảo. - Cậu phải đâm một cái
cọc nhọn qua tim hắn. Sau đó cậu phải chặt đầu rồi nhét tỏi vào đầy mồm
hắn.

Andrew không muốn làm ma cà rồng. Nhưng cậu không muốn thực hiện những điều độc ác như thế!

Hay là...


Được sửa bởi ▲ Akashi ▲ ngày Sun Dec 13, 2009 2:16 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://12bamu.forum-viet.net
BoKoNan
Goldie
BoKoNan

Tổng số bài gửi : 353
Birthday : 22/04/1996
Zodiac : Taurus
Chinese zodiac : Rat
Join date : 12/12/2009
Thanks : 1
Đến từ : Oblivion

Trở thành ma cà rồng Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Trở thành ma cà rồng   Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeSun Dec 13, 2009 2:12 pm

CHƯƠNG 7

Tối hôm ấy, Andrew treo ngược người trong
buồng vệ sinh. Cậu không biết điều gì sẽ xảy ra. Nhưng cậu đã làm mọi
thứ để chuẩn bị cho một đêm sống mái với con ma già. Cậu tự động viên
mình, mọi chuyện rồi sẽ qua đi, qua đi... Cậu cố ngủ. Cậu biết mình cần
nghỉ ngơi. Nhưng đầu óc cậu cứ suy nghĩ lung tung. Ngộ nhỡ kế hoạch của
chúng ta không thành?

Khi con ma già đẩy tung cửa buồng vệ sinh, Andrew sợ gần như
đứng cả tim. Cậu đã chờ đợi nó. Nhưng cậu chưa dám. Bá tước Ved trừng
mắt nhìn cậu. Mắt lão vằn đỏ. Da lão trắng bệch trong ánh trăng. Chẳng
nói chẳng rằng, Andrew tháo chăn rời sợi dây phơi đồ nhảy xuống. Bây
giờ cậu đã thạo các động tác này. Cậu đã quen với việc sử dụng cái dây
ấy. Andrew nhìn đồng hồ. Còn lâu nữa trời mới sáng. Cậu phải cố trì
hoãn.

- Thế là mày đã rời nơi nấp của mình rồi. - Con ma cười. -
Đừng sợ, nhóc. Chẳng mấy nữa mày sẽ thích trốn xuống đất thôi. Nào, hãy
há miệng ra.

Andrew từ từ nhe răng ra.

- Hừm! - Ma cà rồng lắc đầu. - Vẫn chưa có gì.

Chưa có gì ư? Andrew rà lưỡi dọc theo lợi. Ủa! Mấy cái nanh đâu cả rồi? Có lẽ cậu vẫn chưa thể trở thành ma cà rồng.

Con ma đọc được sự ngạc nhiên của Andrew. Mắt nó nheo lại.

- Có nhớ nhịp tim không? - Nó hỏi. - Nhịp tim của con thỏ tí hon ấy mà?

Andrew hình dung lại con thỏ. Khi cậu nghĩ mấy cái nanh lại mọc dài ra.

Ồ, không! Andrew nghĩ. Chúng mọc lại rồi! Cậu biết mình lại có nanh!

Bá tước Ved nở một nụ cười:

- Xin chúc mừng, chú nhóc! - Nó nói . - Dấu hiệu của sự khởi đầu tốt lành!

- Ngài... ngài muốn nói là tôi phải đi săn người ư? - Andrew lắp bắp.

Con ma gật đầu .

- Con mồi đầu tiên ngon lắm!

Andrew nuốt nước miếng. Cậu phải giữ bình tĩnh. Cậu phải kiểm
soát được hành động của mình. Nếu cậu không làm được như thế, thì kế
hoạch của cậu sẽ hỏng bét. Andrew lại nhìn đồng hồ. Kế hoạch của cậu
được ấn định vào lúc bốn giờ ba mươi phút tại lâu đài Cameron. Cậu phải
kéo dài thời gian.

- Tôi muốn hỏi ngài câu này. - Andrew nói. - Có thật là ma cà
rồng có thể thay đổi được thời tiết không? Ngài có thể làm cho tuyết
rơi ngay bây giờ chứ?

- Dĩ nhiên! - Con ma bảo cậu . - Làm tuyết rơi là chuyện vặt.

- Ngài làm thử xem. - Andrew nói. - Làm bây giờ đi.

Ma cà rồng nhún vai, nó tiến về phía cửa sổ.

Andrew theo nó.

Bá tước Ved chỉ trừng mắt nhìn lên bầu trời đêm. Một lát sau,
Andrew thấy những bông tuyết bay lả tả khắp bầu trời. Tuyết rơi xuống
thành lớp dày tựa tấm thảm trắng trải trên sân cỏ ở phía dưới.

- Tuyệt quá. - Andrew khen ma cà rồng. - Thế còn mưa bão? Có cả sấm và chớp nữa, ngài làm được chứ?

- Cái gì, tuyết chưa đủ để thuyết phục mày tin hay sao? - Con ma càu nhàu.

Andrew nhún vai:

- Cũng được thôi, nếu ngài không thể ...

- Đương nhiên là ta có thể! - Ma cà rồng đáp. Nó lại quay ra cửa sổ.

Lát sau, tuyết rơi dày hơn, nặng hạt và chuyển thành những giọt
mưa. Một cơn gió mạnh tràn đến. Sấm vang rền phía xa xa, Andrew thấy
chớp sáng loé vạch ngang dọc trên bầu trời.

- Chà! Ta thử xem chương trình dự báo thời tiết nào! - Andrew
nói với con ma. - Xem thử họ dự báo cái gì. Tôi chắc hiện tượng này
không được đưa vào chương trình đâu.

- Im đi! - Ma cà rồng quát. - Tối nay mày có chuyện gì vậy hả nhóc? Mày cứ lẩm bẩm như một thằng ngốc.

- Xin lỗi! - Andrew nhún vai. - Tôi chắc mình hưng phấn chỉ vì... chỉ vì... sắp được làm ma cà rồng.

- Mày chưa phải là ma cà rồng! - Con ma sửa lại. - Chưa phải! Mày vẫn là ma cà rồng - tập sự.

- Ngài muốn bảo rằng tôi đã đánh mất cơ hội hay sao? - Andrew
hỏi đầy hy vọng. Ý ngài là tôi chẳng thể nào trở thành ma cà rồng à?

- Không. - Ma cà rồng nói. - Không có người nào được chọn làm
ma cà rồng lại bị thất bại trong luyện tập cả. Chẳng ai có thể quay lại
làm người được đâu.

- Không có ai à? - Hy vọng của Andrew chợt tiêu tan. - Mãi mãi à?

- Không bao giờ, - ma cà rồng lặp lại. - Hiểu chứ nhóc? Mày sẽ phải tập cho bằng được.

Tim Andrew như ngừng đập.

- Đã đến giờ xuất phát. - Ma cà rồng nói. - Sẵn sàng biến thành dơi chưa?

- Tôi không biết. - Andrew nhún vai. - Hôm qua chúng ta đã biến
thành dơi rồi. Hôm nay ngài có thể biến tôi thành một đám sương mù màu
đỏ không?

- Ta có thể.

Bá tước ma nói.

- Rồi còn cả việc biến tôi thành sói nữa chứ? - Andrew nói. -
Ôi, nhà thông thái ơi! Tôi muốn chạy nhanh quanh Shadyside trong lốt
của một con sói.

- Sói và sương mù. Không khó lắm đâu. - Con ma nhún vai tỏ vẻ
xem thường. - Nhưng đấy chỉ là hình thức để lang thang thôi. Việc cốt
lõi bây giờ là thức ăn.

- Tôi hiểu. - Andrew nói. - Nhưng vẫn chưa đến hai giờ cơ mà.
Chúng ta còn có cả đêm để... ăn. Nào, ngài hãy biến tôi thành đám sương
mù đi.

- Thôi được, nhóc. Được rồi! - Ma cà rồng nói. - Nhưng chỉ một
lát thôi nhé. Thành sương mù thì phải có giới hạn thời gian.

Ngay tức khắc, Andrew không cảm nhận được gì nữa. Cậu bắt đầu
run rẩy. Răng cậu va vào nhau lập cập. Ngón tay cậu đau nhức. Nhưng cậu
không cảm thấy lạnh. Cậu thấy thân nhiệt mình ấm lên, ấm mãi lên. Rồi
nóng lắm. Cậu đã là một đám sương mù màu đỏ!

Andrew không thể nhìn chính xác mọi vật. Nhưng cậu cảm nhận
được tất cả. Cậu có thể di chuyển đến bất kỳ chỗ nào trong phòng. Cậu
co người lao ra cửa sổ.

- Ồ không! Mày đừng ra ngoài ấy! - Giọng ma cà rồng nhắc nhở
cậu. - Vào lại trong này đi! Ta không muốn mày bị gió cuốn đến Nam Cực
đâu.

Andrew rời cửa sổ bay đến cửa ra vào, và bay theo hành lang.
Cửa phòng Emily đang khoá chặt. Nhưng sá gì? Andrew trong hình dáng
sương mù dễ dàng len qua khe hở giữa cánh cửa và khung cửa. Không có gì
ngăn cản cậu! Cậu bay vào phòng Emily rồi lại bay ra theo lối vừa vào.

Ma cà rồng đợi cậu trên ngưỡng cửa phòng cậu.

Andrew bay qua nó. Cậu sà xuống giường. Trước lúc kịp nhận ra điều gì đã xảy ra thì cậu đã ngồi trên giường run rẩy.

- Kỳ diệu quá. - Cậu nói với con ma.

- Tốt! - Lão ma đồng ý. - Và cũng hữu ích nếu giả dụ như có ai đó vô tình đập mạnh cửa vào mặt.

- Hãy biến tôi thành chó sói đi! - Andrew đề nghị.

- Chưa phải lúc. - Ma ca rồng bảo. - Ta phải bắt đầu bài học
của mày thôi nhóc ạ. Tối nay mày sẽ phải săn một con mồi người. Người
thì khó săn hơn thỏ. - mMa cà rồng ghé sát mặt Andrew. - Nhưng ngon hơn
nhiều. Chúng đáng giá để mạo hiểm.

Đồng hồ báo thức gõ ba tiếng khi con ma cà rồng bắt đầu giảng
giải bài học đi săn thứ hai của mình. Nó giảng giải cách nghe nhịp tim
của con người. Cách bám theo, cách chộp cổ nạn nhân và cách tìm ra động
mạch gần phía sau cổ.

- Nào, - Ma cà rồng nói khi đã kết thúc bài giảng. - Mày đã thuộc lòng chưa nhóc?

- Tôi chưa chắc lắm. - Andrew nói . - Ngài làm ơn giải thích lại từng phần thật cặn kẽ cho tôi với, được chứ?

Con ma thở dài. Rồi nó nhắc lại những lời chỉ dẫn:

- Bây giờ mày đã thuộc chưa? - Nó hỏi .

Andrew gật đầu:

- Tôi chắc là đã thuộc rồi.

Cậu muốn kéo dài thời gian thêm một chút nữa.

- Và tôi biết ai là kẻ sẽ trở thành nạn nhân của tôi. - Andrew
nói tiếp. - Có một thằng đã đánh tôi trong giờ học môn hoạ. Nó giúi đầu
tôi vào chậu nước, giữ chặt cho đến lúc tôi gần tắt thở. May nhờ thầy
giáo đến kéo tôi dậy nếu không thì...

- Im đi! - ma cà rồng quát. - Ta không quan tâm đến những
chuyện đời thường của loài người nhà mày. Chúng ta phải tiếp tục với
bài học đi săn.

- Thôi được. - Andrew đồng ý. - Nhưng dẫu sao tôi cũng đã biết
nơi để tìm thằng khốn đó. Nhiều nguồn tin cho tôi hay nó đã ngủ ở lâu
đài Cameron tối nay.

- Lâu đài ấy đã bị bỏ hoang từ lâu rồi cơ mà? - Con ma hỏi. - Nó ở gần nghĩa địa phải không?

- Đúng đấy. - Andrew đáp.

- Ta sẽ đến đó. - ma cà rồng bảo. - Ta đang bị nỗi khao khát
báo thù của mày quyến rũ đó nhóc. - Nó nói tiếp. - Một vài học trò của
ta không muốn săn tìm đồng loại. Nhưng chúng cũng chẳng giữ được lâu
đâu. Ta đi thôi.

- Đợi tí đã. - Andrew nói. - Trước hết hãy đợi tôi tắm cái đã.

- Không! - ma cà rồng chộp lấy tay Andrew. - Mày nấn ná như thế đã đủ rồi đấy. Ta đi ngay bây giờ.

Andrew cảm thấy mình bay bổng. Cậu không còn thấy gì nữa. Ánh
sáng lấp lánh quanh cậu. Mọi thứ như thể cũng chuyển động theo. Cậu
thấy mình lướt trong không trung. Khi đáp xuống mặt đất đang chạy lùi
về phía sau. Cậu chạy nhanh hơn tốc độ cậu từng mơ ước.

Cậu đánh hơi làn gió. Mùi nhiều quá! Chúng thật quyến rũ. Cậu ngửa mặt cất lên tiếng hú khàn khàn thật dài.

- Im đi, đồ ngốc! - Giọng con ma dội vào đầu cậu. - Mày có muốn làm ma chó đuổi theo không?

Andrew quay đầu nhìn lại. Phi sát bên cậu là một con sói xám
khổng lồ. Con sói có đôi mắt đỏ rực hung tợn. Khi ấy, Andrew mới nhận
ra mình cũng là chó sói.

Chúng chạy vượt qua bệnh viện , men theo bóng tối. Andrew ngửi thấy mùi động vật đang lẩn trốn trên đường.

Bây giờ nghĩa địa phố Fear đã hiện ra trước mặt. Rồi tiếp đó là lâu đài Cameron. Andrew chạy chậm lại.

- Này! - Con ma giục. - Chạy nhanh lên!

- Ta hãy kiểm tra khu rừng cái đã . - Andrew nói. - Nào!

Andrew rời con đường, băng qua nhiều khu vường rồi rời phố Fear lao vào rừng. Ma cà rồng đuổi kịp cậu:

- Dừng ngay trò này lại! - Nó quát. - Ta phải săn người!

- Tôi biết. - Andrew bảo nó. - Nhưng tôi chưa muốn trừng phạt kẻ thù. Tôi muốn dạo chơi trong lốt sói một lát nữa.

Con sói ma cà rồng nhe răng chìa mấy cái nanh nhọn hoắt. Nó cất tiếng gừ đầy vẻ doạ nạt.

- Tôi hiểu ý ngài. - Andrew nói. - Nhưng tôi thích đi dạo rồi tiếp tục bài học cũng chưa muộn.

Lát sau, Andrew đưa ma cà rồng tiến về phía lâu đài. Chúng dừng
trong cụm rừng nhỏ bên cạnh. Andrew lấy lại lốt người mà không hề bị
xước một tí da trong suốt cả chặng đường phi nhanh như thế.

- Cái đứa mày đang tìm, - ma cà rồng thì thào, - có ở trong lâu đài không ?

Andrew gật đầu.

- Nó đang ở qua đêm.. ồ khoan! Hãy đợi đã!

Andrew chỉ vào lối mòn ngoằn ngoèo chạy từ nghĩa trang vào lâu đài.

- Nó kia kìa! Đang đi về hướng lâu đài ấy! Thấy chưa? Chiếc áo choàng rộng thùng thình ấy?

- Một anh chàng dũng cảm! - Ma cà rồng nói. - hoặc là một thằng
đại ngốc mới đi bộ trong nghĩa địa vào giờ này. Mày có nghe được nhịp
tim của nó không ?

- To lắm, rõ lắm, - Andrew trả lời. - Ôi! Trời! thằng đó sẽ phải hối tiếc vì đã xử sự tồi với tôi.

- Tuyệt! Ma cà rồng thốt lên. - Trả thù và uống máu. Hai việc
kết hợp mới hay làm sao. - Nó mỉm cười với Andrew. Mấy cái nanh lấp loá
trong ánh trăng. - Ta biết mày sẽ làm được việc này, nhóc. Đi đi! Tóm
lấy hắn! Cứ làm theo đúng những gì ta dạy.

Andrew gật đầu. Cậu nín thở và lắng nghe.

Đây rồi, tiếng nhịp tim đang đập. Nhưng nó lớn hơn nhịp tim thỏ
nhiều lần. Đấy là tim người . Mỗi cú đập, nó dồn máu chạy khắp cơ thể.

Andrew hạ thấp người xuống. Cậu tiến vè phía nạn nhân. Cậu
lặng lẽ di chuyển thật nhanh. Nanh cậu chĩa ra. Nước dãi theo đó giọt
xuống. Trong đầu Andrew , nhịp tim nghe rõ hơn. Như thể là tiếng trống,
bùm, bùm... Andrew tiến sát hơn. Cậu đưa tay ra.

Cậu chùn gối lấy đà nhảy xổ vào con mồi đầu tiên của mình.

- Ối! - Thằng bé gào lên. - Buông tôi ra! Cứu với!

Andrew chộp vào cổ nó.

- Đừng! - Thằng bé rên rỉ. - Đừng!

Andrew quật nó xuống đất rồi đưa tay bịt mồm nó lại.

- Ối ối ối! - Thằng bé vừa gào vừa vẫy vùng.

Andrew suýt nữa phì cười.

T.J đóng đạt quá!

Andrew nắm cổ áo khoác của T.J. Cậu vờ quật đầu nó xuống lề
đường. T.J vờ bất tỉnh. Andrew kéo con mồi của mình lên các bậc tam cấp
lởm chởm của lâu đài Cameron. Cậu lôi tuột nó vào trong nhà.

Ngay lập tức con ma cũng bám theo.

Andrew kéo T.J vào phòng khách. Đồ đạc cũ kỹ bám đầy bụi vứt
ngổn ngang ở đó. Có một chiếc ghế sô pha bị rách nệm và nhiều chiếc ghế
nhỏ khác rải rác khắp phòng. Andrew kẹp T.J vào nách, rồi nhấc bổng,
đặt lên một chiếc ghế. Đầu T.J ngoẹo qua ngoẹo lại trên cổ. Nó rên rỉ.
Rồi nó từ từ mở mắt và nhìn quanh.

- Cái gì... ? Chuyện gì vậy?

T.J hỏi. Nó cố đứng dậy. Andrew đẩy nó ngồi xuống ghế và quát.

- Ngồi im!

Rồi cậu quay sang con ma :

- Làm gì bây giờ ? - Cậu khẽ hỏi.

- Hãy nhớ lại những gì ta đã dạy, - con ma nói. - Mạch máu, nhóc, tìm ngay mạch máu đi.

- Ồ đúng rồi.

Andrew lần tìm mạch máu trên cổ T.J. T.J rên rỉ và cứ liên tục
ngoẹo ngoẹo đầu. Andrew quay lại phía ma cà rồng. Cậu nhún vai.

- Tôi... tôi không thể tìm được. - Cậu nói.

Ma cà rồng tiến lại gần T.J. Nó đặt cái móng tay dài ngoằng vàng khè lên cổ T.J.

- Đây. - Nó nói. - Đấy là mạch máu. Nó đập đều đặn đây này.

T.J mở mắt nhìn ma cà rồng. Mắt nó trợn ngược lên. Mồm nó hơi há ra. Cơ thể bắt đầu run lẩy bẩy.

Ma cà rồng lạnh lẽo nhìn nó. Rồi một cái nhìn mạnh mẽ đập vào
mắt T.J. Andrew nhìn vào cổ T.J. Mạch máu vẫn đập đều đặn. Andrew nhe
răng ra.

- Đừng! - T.J hét. - Cút đi!

Andrew không nghe tiếng hét của T.J. Tất cả những gì cậu nghe thấy bây giờ là tiếng của nhịp tim.

T.J đứng bật dậy khỏi ghế , đẩy Andrew sang một bên và chạy
nhanh ra cửa. Andrew tóm được nó ở ngoài hành lang. Cậu lôi cổ T.J vào
lại phòng khách và ấn nó xuống ghế.

- Tốt , tốt! - ma cà rồng ngợi khen. - Hãy tìm mạch máu.

Andrew cúi xuống người T.J. Nanh của cậu sắp sửa cắm phập xuống.

- Andrew ơi! - T.J khẽ gọi.

Andrew mở mắt ra. Nghe tiếng tên mình, nanh của cậu không mọc
ra nữa. Nước dãi ngừng chảy. Cậu đứng thẳng dậy, không nhìn vào cổ T.J
nữa. Cậu hướng suy nghĩ của mình sang chuyện khác chứ không còn nghĩ về
mạch máu trên cổ T.J. Cậu phải cố hết sức để không cắm ngập răng vào cổ
thằng bạn thân nhất.

Cậu phải nghĩ về chuyện khác. Cậu hình dung ra căn phòng của
mình. Nơi được trang trí những bức tranh của các cầu thủ bóng đá và các
danh hài bên cạnh giường ngủ và mấy con cá vàng đang nhởn nhơ bơi trong
chậu.

Cậu đã thắng.

Nanh cậu lùi lại vào trong lợi.

Andrew thở phào nhẹ nhõm. Kế hoạch sắp được thực hiện. Phải mất
một thời gian dài T.J và Emily mới thuyết phục được cậu thực hiện kế
hoạch này. Bây giờ cậu cảm thấy mình sẽ thành công. Kế hoạch sắp sửa
được thực hiện.

Andrew lại cúi xuống người T.J. Cậu vờ xem xét cái cổ để thì thầm vào tai bạn :

- T.J này , đưa tớ cây gậy.


Được sửa bởi ▲ Akashi ▲ ngày Sun Dec 13, 2009 2:13 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://12bamu.forum-viet.net
BoKoNan
Goldie
BoKoNan

Tổng số bài gửi : 353
Birthday : 22/04/1996
Zodiac : Taurus
Chinese zodiac : Rat
Join date : 12/12/2009
Thanks : 1
Đến từ : Oblivion

Trở thành ma cà rồng Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Trở thành ma cà rồng   Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeSun Dec 13, 2009 2:13 pm

CHƯƠNG 8

- Cái gậy, T.J! - Andrew lại khẽ giục.

T.J cứ nhìn thẳng về phía trước , không cử động.

- Đưa nó cho mình! - Andrew thì thào. - Nhanh lên!

T.J chỉ ngồi yên. Như một bức tượng đông cứng!

Tim Andrew bắt đầu nện thình thịch. Tại sao T.J lại không cởi
áo choàng? Tại sao nó không trao cho cậu cây gậy nhọn bịt sắt như đã
thoả thuận theo kế hoạch?

Andrew đứng thẳng dậy. Cậu quay sang ma cà rồng.

- Ủa... Tại sao nó lại không trốn đi? - Andrew hỏi.

Ma cà rồng mỉm cười nhìn cậu.

- Ta đã hớp hồn nó cho mày rồi đó nhóc. - Con ma nói. - Bởi lẽ
nó là nạn nhân đầu tiên của mày. Bây giờ nó đã sẵn sàng chờ mày.

Andrew quay nhìn lại T.J. Việc này không nằm trong kế hoạch!
Phải làm gì bây giờ? Chắc cậu lại phải tự mình lột áo choàng của T.J để
lấy cây gậy. Nhưng áo của nó lại cài cúc kín mít, sẽ mất nhiều thời
gian, Mma cà rồng sẽ nghi ngờ cậu.

- Nào? - Ma cà rồng giục. - Mày còn đợi gì nữa?

- Tôi chưa muốn kết liễu đời nó. - Andrew nói. Cậu cảm thấy thật khó xử.

Andrew nhìn T.J. Cậu nhìn vào cổ nó. Cậu thấy mạch máu đang đập. Nanh cậu lại mọc dài ra. Chúng bắt đầu ngứa ngáy.

Andrew nuốt nước bọt. T.J luôn nói là mình muốn được Andrew
cắn. Nó muốn cậu hứa chọn nó là nạn nhân đầu tiên của cậu. Đúng rồi,
Andrew sẽ giữ lời hứa.

Andrew ngừng tư duy theo kiểu người. Cậu tập trung vào mấy
chiếc nanh đang ngứa ngáy. Cậu chằm chằm nhìn mạch máu và dòng máu đang
di chuyển. Andrew cúi xuống người T.J. Cậu há miệng chuẩn bị cắn.

- Andrew! Hãy dừng lại! - Emily xông ra từ sau chiếc ghế xô
pha bị rách, nằm úp xuống. Chị vung cây gậy gỗ trong không khí.

Andrew đứng thẳng lên.

- Emily! Chị làm cái quái gì ở đây vậy?

Ma cà rồng quay lại, trừng mắt quát Emily.

Emily thét lên, nhảy lùi lại sau cái ghế.

Lúc ấy, mọi chuyện lại hiện lên trong đầu Andrew. Kế hoạch Cây
gậy. T.J và Emily đến đây để giúp cậu tiêu diệt ma cà rồng. Andrew lắc
đầu. Cậu xua những ham muốn của ma cà rồng ra khỏi đầu. Nanh của cậu
lại lùi vào trong lợi.

Ma cà rồng dường như sửng sốt bởi sự xuất hiện của Emily. Andrew lập tức hành động. Cậu chộp T.J và nhấc nó đứng lên.

- Tỉnh lại nào T.J! - Cậu hét. - Nhanh lên!

Nhưng đầu của T.J vẫn cứ mềm oặt trên cổ. Hai cây gậy thòi ra dưới áo choàng của nó.

Ma cà rồng lướt qua phòng rồi tiến về phía Andrew. Andrew buông
T.J ra và nhảy lùi lại sau một cái ghế. Quay nhìn lại, cậu thấy ma cà
rồng đang vồ cậu. Các tia lửa bắn ra từ đôi mắt đầy vẻ căm thù của nó.

- Mày! - Nó chỉ ngón tay xương xẩu vào ngực Andrew. - Mày lập
ra kế hoạch này à? Mày nghĩ mày có thể đánh bại được ta chắc? Hỡi cái
thằng người man trá kia?

- Không! - Andrew gào lên. - Tôi... tôi không làm gì đâu!

Ma cà rồng khoanh tay trước ngực :

- Ta đã sống suốt sáu thế kỷ nay rồi! - Nó hét, đôi mắt lấp
lánh những tia lửa căm thù. - Mày nghĩ mày có thể lừa ta một cách dễ
dàng như thế này ư?

- Tôi đấy à? - Andrew cố nói bằng giọng bình tĩnh. Đầu óc cậu
đang quay cuồng. Cậu cố nghĩ ra lối thoát cho tình huống thực tại. -
Tôi không lừa ngài đâu!

Ma cà rồng vẫn hằm hằm lắc đầu.

- Đáng ra ta sẽ giúp mày trở thành nhà Thông Thái của Bóng Tối!

- Ý ngài là... ngài sẽ không giúp nữa? - Andrew hỏi.

- Ý ta là thế đấy, thằng nhóc ạ. - Con ma đáp.

Andrew thở phào nhẹ nhõm.

- Bây giờ mày sẽ không còn là nhà Thông Thái của Bóng Tối nữa.
- Ma cà rồng nói. - Mày sắp đi gặp tử thần. - Nó mỉm cười. - Ta sẽ hoá
kiếp cho mày.

- Giết tôi ư? - Andrew gào lên. - Không!

- Giết. - Ma cà rồng nói. - Cả lũ chúng mày.

Andrew nghe tiếng động sau lưng, cậu quay lại.

Emily đang cố mở lối ra.

Đi đi, chị! Andrew nghĩ. Hãy đi và cầu người đến giúp!

Nhưng ma cà rồng lại nhanh hơn chị. Nó nhảy chặn trước cửa và
đưa tay chộp lấy chuỗi hạt của Emily. Emily ho khan một tiếng. Ma cà
rồng kéo chuỗi hạt lôi Emily trở lại căn phòng. Nó mỉm cười. Nanh nó
nhọn và sắc lẻm. Nó nhìn từ Emily đến T.J rồi quay sang Andrew.

- Ba con mồi ngon lành. - Nó nói. - Thực đơn tối của ta có đến ba món ngon quá.

- Hãy giết tôi! - Andrew tình nguyện. - Và hãy thả họ ra.

- Đâu dễ thế. - Ma cà rồng xoa hai bàn tay vào với nhau rồi
vươn ra chộp lại chuỗi hạt trên cổ Emily. - Ta nghĩ, ta sẽ bắt đầu từ
con bé này. Ôi! Ngon quá.

Nó kéo mạnh chuỗi hạt.

Emily nhắm mắt lại khi bị con ma kéo lại gần.

Andrew muốn mình có thể làm cái gì đó. Nhưng biết làm gì bây
giờ? Cậu chỉ là ma cà rồng - tập sự. Cậu không đủ sức để chống lại một
con ma cà rồng - chuyên nghiệp.

Con ma kéo Emily lại gần hơn.

Andrew thấy cái mũi đầy tàn nhang của chị chun lại khi ngửi phải mùi hôi toát ra từ ma cà rồng.

- Buông tôi ra! - Emily thét và bỗng nhiên cơ thể chị lùi lại.

Andrew nghe một tiếng bựt khi chuỗi hạt của Emily bung ra. Hàng trăm viên ngọc lăn khắp sàn.

Ma cà rồng đứng sững lại. Nó cứ đứng nhìn trân trân xuống sàn và nhìn sợi dây xâu chuỗi hạt trong tay.

Andrew nhìn xuống. Ngọc bắn tung toé khắp nơi : dưới những
chiếc ghế, dưới cả xô pha. Chúng có bao nhiêu nhỉ? Hai, bốn, sáu... Có
biết bao nhiêu là viên ngọc xinh xắn!

Emily chộp vội tay Andrew :

- Lạ thật! - Chị thì thào. - Nhìn kìa! Nó không cưỡng nổi việc đếm những hạt li ti ấy!

- Ủa? - Andrew giật mình nhìn Emily. Cậu thấy con ma vẫn đang
đếm hạt ngọc. Cậu cũng cúi nhìn xuống. Cậu đang ở đâu nhỉ? Mười, mười
hai, mười bốn...

- Đừng đếm nữa! - Emily giật mạnh áo Andrew. - Đi thôi!

Emily lôi cậu em về phía T.J . Cái nhìn trân trân về phía trước mặt của cậu bạn đã làm Andrew tỉnh ra.

- Giúp chị đỡ nó dậy, Andrew. - Emily bảo. - Chúng ta phải ra khỏi đây ngay.

Andrew và Emily kẹp hai bên nách xốc T.J dậy, lôi nó ra khỏi
phòng khách, bước dọc hành lang. Chúng dừng lại khi đến cửa trước.

- Chúng ta không thể cứ kéo T.J như thế này suốt chặng đường từ đây đến nhà được. - Andrew nói.

Emily gật đầu:

- Chúng ta phải làm nó thoát khỏi trạng thái bị thôi miên.

- T.J! - Andrew nhẹ nhàng lay bạn.

- Tỉnh lại đi! - Emily bật ngón tay trước mặt nó.

Đôi mắt T.J vẫn nhìn vào khoảng không.

- T.J! - Andrew lay mạnh hơn. - Tỉnh dậy! Tỉnh lại đi!

Vẫn không lay chuyển. Emily dang tay tát mạnh vào mặt T.J .

- Ối! - T.J hét lên. Nó đưa tay sờ má. - Đau quá!

- Xin lỗi! - Emily nói nhỏ. - Mau lên. Andrew . Mở cửa ra!

Andrew vặn nắm đấm, đẩy mạnh nhưng cánh cửa vẫn không nhúc
nhích. Emily cố lắc mạnh khoá và giật nắm đấm nhưng vẫn không ăn thua.

- Chắc con ma đã khoá cửa. - Andrew nói.

Đến phiên T.J giật nắm đấm, cửa vẫn không mở.

- Đi thôi. - Emily nói. - Ta ra bằng cửa sau.

- Hãy đợi đã! - Andrew hét. - Bọn ta sẽ phải đi gần con ma. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó đếm xong?

- Ta phải đi nhanh. - Emily nói. - Đấy là lối thoát duy nhất.

Cả ba đứa chạy về phía cuối của toà lâu đài.

Andrew lao thẳng đến cửa bếp. Cậu vặn nắm đấm. Cửa không nhúc
nhích. Cửa phía sau cũng bị khoá. Andrew cố đẩy một trong số các cửa
sổ. Chẳng ích gì. Chúng đã bị đóng đinh.

- Nó sắp đếm xong rồi đấy! - Andrew than.

- Nghe kìa! - Mắt Emily mở to.- Chị nghe tiếng bước chân!

Andrew cũng nghe. Chị cậu nói đúng. Ma cà rồng sắp đến.

Andrew nhìn quanh phòng hòng tìm một lối thoát. Các cửa sổ bị
đóng chặt. Cửa lớn bị khoá. Cánh cửa mở được duy nhất là cửa mở ra hành
lang.

Nhưng nơi ấy đang vang tiếng chân của con ma.

Đó là nơi ma cà rồng sẽ xuất hiện.

- Nó sẽ giết chúng ta! - Andrew kêu lên. - Chúng ta đã bị kẹt rồi.

Tiếng bước chân đã nghe gần hơn. Vang lớn hơn khi nó tiến gần
tới bếp. Mấy tấm ván lát sàn cũ kỹ kêu ọp ẹp và rên rỉ dưới bước chân
của ma cà rồng. Andrew, T.J và Emily ôm chặt vào nhau. Chúng nép sát
vào bức tường phía xa của nhà bếp.

- Mấy giờ rồi? - Andrew khẽ hỏi.

- Mày hỏi nghe buồn cười nhỉ, nhóc! - Giọng con ma ồm ồm khi nó bước vào bếp. - Đã đến giờ bọn mày chết rồi đó!

Andrew nhắm nghiền mắt lại. Ma cà rồng không thể thôi miên được
cậu. Nhưng còn Emily và T.J? Hai người ép sát vào cậu. Cậu thấy họ đang
run lẩy bẩy.

Khi Andrew thấy họ không run nữa, cơ thể họ nhão ra. Cậu vội
mở mắt nhìn T.J thì thấy bạn đã nhìn trân trân về phía trước. Ồ, không!
Ma cà rồng đã thôi miên lại T.J. Andrew quay sang Emily. Cô cũng nhìn
về phía trước như T.J. Ma cà rồng đã thôi miên cả hai. T.J gục xuống
sàn, Emily cũng rũ người xuống bên cạnh.

Bây giờ chỉ còn Andrew đối đầu với ma cà rồng. Con ma mỉm cười phô hết hàm răng trắng nhọn hoắt của nó ra:

- Một , hai, ba! - Nó đếm. Rồi dừng lại ở Andrew. - Mày là món đầu tiên.

Chưa kịp nghĩ ngợi gì cả, Andrew đưa tay lên che cổ.

- Đừng, đừng, đừng. - Con ma bước về phía Andrew. Ta đã quyết
định không cắn mày. - Nó chộp tay áo Andrew. Ta sẽ không phí công đào
tạo mày thành nhà Thông Thái của Bóng Tối nữa. Mày sẽ không thành ma cà
rồng nữa đâu nhóc. Mày sẽ phải chết. Chết!

Andrew cố lùi lại.

- Ta đã phạm sai lầm khi chọn mày. - Con ma càu nhàu. - Một sai
lầm lớn! Nhưng đấy chỉ là sai lầm đầu tiền ta đã mắc phải trong suốt
sáu trăm năm qua. Không tệ đấy chứ, nhưng dẫu sao vẫn cứ là sai lầm.

Andrew gật đầu ra vẻ tán thành. Một lỗi lầm lớn. Bây giờ cậu đã cùng đường. Không lối thoát. Con ma nhanh và khoẻ lắm.

Mình đã lập kỷ lục, Andrew nghĩ.

Ngay lúc này cậu ước giá mà mình là ma cà rồng ở cuối giai đoạn
tập sự để có thể đủ sức mạnh chống với con ma chuyên nghiệp thì hay
quá. Mục đích duy nhất của cậu bây giờ là sự sống. Cậu phải làm gì đó
để cứu tính mạng của cậu, chị cậu và bạn cậu. Cậu phải cố!

Bất thình lình, Andrew nhảy sang bên phải. Cậu làm con ma ngạc
nhiên. Cú chộp bị vô hiệu. Không để phí phút giây nào, Andrew nhảy qua
T.J và lao ra khỏi phòng.

- Ngài đã hiểu chưa , thưa ngài bá tước? - Cậu hét. - Đã quá muộn rồi đấy!

Con ma điên cuồng gào thét. Mắt nó bắn ra những tia lửa khủng khiếp.

- Quá trễ cái gì hả thằng nhóc kia? - Nó hỏi.

- Quá muộn để quay về xứ sở của những nhà Thông Thái, - Andrew hét lên. - Tôi đã nhận ra điều đó còn ngài thì cứ u mê.

Andrew không nhìn vào mắt ma cà rồng. Cậu cong môi, nhe răng
ra. Nanh cậu lại mọc dài xuống. Cậu nhằn nhằn mấy cái nanh và gầm rừ
với lão ma.

- Lại còn thế này nữa, - cậu hét. - Humphrey là cái tên của một con ma cà rồng đần độn, ngu si.

Cất lên một tiếng hú dài, con ma - bá tước Humphrey lao vù qua sàn nhà.

Andrew tức tốc nhảy tránh.

Cậu liếc về phía cánh cửa chớp nhỏ ở trên cửa bếp - một kế
hoạch khác lại hiện lên trong đầu cậu. Nhưng trước lúc cậu kịp nhảy
tránh thì ma cà rồng đã đứng ngay trước mặt cậu.

Nó dồn Andrew ép sát vào cửa bếp.

Mũi Andrew sặc mùi hôi thoát ra từ con ma.

Cậu cảm thấy bàn tay ma cà rồng sắp chạm vào cổ cậu.

Mấy ngón tay lạnh lẽo bóp lấy cổ họng Andrew. Cậu nghẹt thở.

Andrew cố vùng vẫy để thở. Cậu chợt nhớ đến kế hoạch. Ý nghĩ đó
giúp cậu tăng thêm sức mạnh để có thể tống khứ lão bá tước ma này đi.
Con ma buông tay ra, hơi lùi lại. Nhưng Andrew đã kịp phục hồi sức lực!

Ma cà rồng lại chồm vào Andrew. Cậu lách sang một bên rồi phóng về bức tường phía bên kia của căn phòng.

- Nào, hãy đến bắt ta đi Humphrey! - Cậu khiêu khích.

Rống lên một tiếng kinh hoàng, ma cà rồng nhe nanh ra, quờ tay bắt Andrew.

Andrew rùn người, nhảy thoát. Cậu lại ngửi phải cái mùi thối
tha của con ma. Cậu đã thấy mấy ngón tay của nó sượt qua cổ mình. Nhưng
cậu vẫn thoát ra...

Andrew tựa lưng vào cửa bếp. Tim cậu nện thình thình. Cậu cố
giữ vẻ mặt bình tĩnh khi cậu lần tay ra tìm chốt cửa. Cậu từ từ mở chốt
ô cửa thông gió.

- Mày chẳng làm gì được ta đâu! - Andrew quát. - Chẳng bao giờ!

Ma cà rồng gầm vang khi cúi người xuống rồi nó phóng ào về phía
cửa, bay qua sàn nhà hướng về phía Andrew đang đứng. Andrew dốc hết sức
đẩy mạnh, cánh cửa bật tung ra. Cậu nhảy vội sang một bên. Ma cà rồng
lao vút ra cửa. Andrew đập mạnh, đóng cửa lại. Cậu biết mình phải giữ
ma cà rồng lại ngoài đó. Cậu dồn hết sức tì lên cánh cửa. Cậu nhìn qua
cái lỗ nhỏ. Nếu lần này không thành công thì cậu sẽ phải chết. Bá tước
Ved quay ngoắt người lại, lao vào cửa và không ngớt gầm rú.
Andrew lùi khỏi cửa.

Ma cà rồng đứng im lặng. Nó đứng như hoá đá. Bởi một tia sáng
đã quét qua cái cổ trắng hếu của nó. Nó nhìn lên trời và nhận ra rằng
nó đang đứng trong luồng ánh nắng. Ma cà rồng rùng mình. Một làn khói
mỏng đang toả lên từ đỉnh đầu của nó. Một tiếng rống man dại thoát ra
khỏi cổ họng nó. Lát sau toàn bộ cơ thể lão ma tan biến trong đám mây
khói.

Đi đứt rồi!

Andrew mỉm cười. Ánh nắng mặt trời! Tại sao cậu lại không nghĩ
ngay ra biện pháp này trong kế hoạch ban đầu nhỉ? Nó dễ thực hiện hơn
nhiều so với việc đâm con ma cà rồng. Nó ít gây xáo trộn mà lại hiệu
quả hơn nhiều!

Andrew mở cửa bước ra ngoài. Tất cả dấu vết còn lại của con ma
là tấm áo choàng. Nó nằm trên mặt đất bên dưới một lớp bụi mỏng.

Andrew bỗng nhớ lại những gì đã xảy ra.

Cậu không chết. Và cậu không phải là ma cà rồng!

Chỉ có lão ma bỏ mạng. Chết và vĩnh viễn biến mất.

Khi Andrew trở lại bình thường, cậu thấy vật gì đó trong đám bụi. Cậu cúi xuống để nhìn cho rõ.... và thấy.

Đấy là hai chiếc nanh trắng đang lấp lánh.

Andrew đưa tay nhặt lên. Mấy chiếc răng cực nhọn nhưng rất nhẹ. Cậu đút chúng vào túi.

Andrew vội quay lại vào lâu đài Cameron. T.J và Emily đã đứng
dậy trên sàn. Ma cà rồng chết và họ đã thoát khỏi sự thôi miên của nó.
T.J mở to mắt khi nhìn thấy Andrew.

- Ôi! Cậu còn sống!

- Nhìn ra kia kìa. - Andrew bảo.

- Nhưng con ma kia đi đâu rồi? - T.J nhìn quanh hỏi.

- Ra ngoài , - Andrew đáp. - Gặp ánh nắng .

- Ý cậu là ... - T.J dừng lại và cười.

Andrew gật đầu .

- Chúng ta đã hạ nó, T.J ạ. - Cậu nói. - Nó đã đi đứt .

- Em có bị sao không, Andrew? - Emily hỏi lúc đang đứng thẳng
lên. - Em sẽ không bị biến thành ma cà rồng chứ? Để chị xem qua cái cổ
của em nào.

Andrew lật cổ áo xuống. Cậu đứng im để Emily kiểm tra.

- Vết cắn không còn nữa. - Emily nói. - Ổn rồi đấy.

Andrew mỉm cười.

- Ta hãy đến xem những gì còn lại của con ma. - Cậu nói rồi đi trước ra cửa.

Chúng thấy một tấm áo choàng màu đen và một đống bụi nhỏ.

- Ta ra khỏi đây thôi. - EMily đề nghị.

- Đúng đấy . - T.J tán thành. - Tớ muốn về giường để ngủ bù cho thoả thích.

T.J, Emily và Andrew theo lối mòn rời xa lâu đài Cameron . Chúng đi về nhà.

Lúc đến chân chiếc cầu vắt qua dòng Suối Gió, cả ba dừng lại.

- Này, đây là vật kiểm tra. - T.J nhắc Andrew. - Nếu cậu có thể đi qua cầu thì cậu hoàn toàn không phải là ma cà rồng.

- Còn nếu mình không thể? - Andrew hỏi.

- Thì chắc chắn tối nay cậu sẽ đi săn. - T.J cười.

Andrew suy nghĩ một lát.

- Cậu biết đó, - Andrew nói. - Để an toàn, mình sẽ đi theo đường vòng.

- Andrew! - Emily bực bội nói. - Đừng có ngốc thế. Chúng ta
phải về nhà cho nhanh. Em cứ việc bước qua chiếc cầu kia. Đừng có loanh
quanh nữa.

- Em chẳng loanh quanh vì ngốc đâu. - Cậu bình tĩnh đáp. - Em chỉ thích đi bộ dạo chơi... một lát thôi mà.

Emily khoanh tay trước ngực .

- Chị cấm em đi theo lối đó. Nào, hãy bước lên đi, Andrew. Vượt qua cầu!

Andrew nói :

- Emily! Chị lại tỏ vẻ... lãnh đạo đó à?

- Nếu chị ra lệnh thì đã sao? - Emily quát. - Có hoạ mà điên
mới đi vòng xa như thế sau cả đêm thức trắng . Chị không thể nào tin
được em lại muốn ...

- Emily? - Andrew cắt lời. - Đừng nói nữa!

Rồi cậu mỉm cười với chị. Cậu nhe cả hàm răng ra. Hai cái nanh trắng sáng bóng trong ánh nắng chĩa thẳng về chị.

Mắt Emily trợn ngược lên vì kinh hãi. Cô đưa tay che miệng, vừa thét vừa chạy vụt qua cầu. Andrew và T.J nhìn chị chạy:

- Này, Andrew, - T.J nói. - Đầu tớ rối tung lên cả đây. Cậu có thực là ma cà rồng hay không?

Andrew đưa tay lên miệng. Cậu kéo hai cái nanh ra khỏi răng cửa, cầm trong lòng bàn tay.

- Hai cái nanh này là của ma cà rồng - Bá tước Ved, - cậu nói
cho T.J hay. Lão chỉ còn lại chừng này thôi. - Cậu cười. - Emily tội
nghiệp! - Cậu nói. - Cậu có nghĩ bây giờ chị ấy đã quen với những trò
đùa của bọn ta chứ?

- Quen rồi đấy. T.J đáp. - Nhưng chị ấy vẫn cứ bị mắc lừa.

Andrew cười đút mấy chiếc nanh vào lại trong túi.

Và, cả hai vui vẻ đi qua cầu Suối Gió.

Kết Thúc (END)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://12bamu.forum-viet.net
Haruki-san
Administrateur
Haruki-san

Tổng số bài gửi : 5
Birthday : 12/12/1996
Zodiac : Sagittarius
Chinese zodiac : Rat
Join date : 28/01/2010
Thanks : 9001
Đến từ : TP Hồ Chí Minh

Trở thành ma cà rồng Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Trở thành ma cà rồng   Trở thành ma cà rồng I_icon_minitimeThu Jan 28, 2010 11:57 am

Chà,truyện tự viết hay sưu tầm ở đâu đây Trở thành ma cà rồng Icon_smile
Ma cà rồng! Trở thành ma cà rồng Herz
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Trở thành ma cà rồng Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: Trở thành ma cà rồng   Trở thành ma cà rồng I_icon_minitime

Về Đầu Trang Go down
 
Trở thành ma cà rồng
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
12 Bà Mụ  :: Những câu truyện nên đọc :: Truyện ma - Kinh dị-
Chuyển đến